Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010
Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010
Biển quê tôi
Bước rơi nào làm ta bay xa khỏi khung trời quê hương , nổi nhớ da diết . ta thật lạnh với khí trời nơi đây , cảm giác khác lạ trong ta làm khoảng cách hai vùng trời nhập nhòa trong trí nhớ
Miền biển quê nhà ngày xưa lúc còn thơ dung dăng vào buổi chiều hóng gió biển cùng cha tôi . Kể chuyện tình ngày xưa của cha cũng gặp mẹ tại bãi biển này ,cả hai người bơi lội nước biển trong xanh , ai cũng một thời qua đi
Dù ở nơi thật xa , ta luôn thèm khát biển yêu xưa ,Cảnh vật , bờ biển xanh vẫn còn đó không thay đổi , Chỉ in dấu chân không còn nữa ,khi cánh hạc lưng trời cha mẹ đã khuất
Mỗi lần về thăm quê nhà ,ta vẫn thích buổi chiều tản bộ trên biển , và lần đó chúng ta cùng bước đi tạo vẻ đẹp hứa hẹn cho ngày mai , sóng biển trên cát làm chứng cho
sự hiện diện của chúng ta , vết tích in dài lời nói thì thầm không quên
Chúng ta giống như hai lằn nước hàng năm hội ngộ nơi ấy , sẽ trào dâng dữ dội bởi sức nén lâu ngày ,
Là thời đại chúng ta đang sống , nơi gặp gỡ vẫn sáng lung linh mãi với thời gian , em bịết là khó quên , dẫu chuỗi ngày chúng ta vẫn còn lênh đênh với mãnh đời riêng mang ,
Điểm kết cuộc đời hãy sống bên nhau , chúng ta hãy vén bỏ khu rừng rậm chắn lối bước đi . Ôi ! tình yêu nồng thắm của chúng ta trong ngày tới ...
Miền biển quê nhà ngày xưa lúc còn thơ dung dăng vào buổi chiều hóng gió biển cùng cha tôi . Kể chuyện tình ngày xưa của cha cũng gặp mẹ tại bãi biển này ,cả hai người bơi lội nước biển trong xanh , ai cũng một thời qua đi
Dù ở nơi thật xa , ta luôn thèm khát biển yêu xưa ,Cảnh vật , bờ biển xanh vẫn còn đó không thay đổi , Chỉ in dấu chân không còn nữa ,khi cánh hạc lưng trời cha mẹ đã khuất
Mỗi lần về thăm quê nhà ,ta vẫn thích buổi chiều tản bộ trên biển , và lần đó chúng ta cùng bước đi tạo vẻ đẹp hứa hẹn cho ngày mai , sóng biển trên cát làm chứng cho
sự hiện diện của chúng ta , vết tích in dài lời nói thì thầm không quên
Chúng ta giống như hai lằn nước hàng năm hội ngộ nơi ấy , sẽ trào dâng dữ dội bởi sức nén lâu ngày ,
Là thời đại chúng ta đang sống , nơi gặp gỡ vẫn sáng lung linh mãi với thời gian , em bịết là khó quên , dẫu chuỗi ngày chúng ta vẫn còn lênh đênh với mãnh đời riêng mang ,
Điểm kết cuộc đời hãy sống bên nhau , chúng ta hãy vén bỏ khu rừng rậm chắn lối bước đi . Ôi ! tình yêu nồng thắm của chúng ta trong ngày tới ...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

