Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Buổi chiều dạo bước ...!

Một nơi thật vắng lặng thật yên tĩnh cả một vùng đồi núi ..đang mùa hoa nở rộ theo triền dốc nghiêng và đàn Nai lang thang dạo bước ngơ ngác giữa nắng vàng ... Thoáng cái chúng vụt mất trong lùm cây chắc có cái gì hấp dẫn tìm thấy được .... Ngồi trầm ngâm nhìn vu vơ lối đi quanh vườn , mình phải đổ mật ong cho chim nhâm nhi ... Chúng đánh mùi rất lẹ , đã quen thuộc với người nên dạn dĩ chờ .. Trông thật vui mắt ! Tíu tít xúm nhau mà uống ....

Đã cho thợ đến chặt mất gốc cây gần cửa sổ , mất một cây chim hay đậu chúng cứ hót lanh lảnh nên bị dời qua hai gốc cây cách xa nhà .. Nhìn chim muôn .. mọi cảnh vật xung quanh bao trùm ...Chợt trầm lắng trở về chính mình ... Đi mãi một đường dài vui buồn thắm đượm ngày tháng qua ..gỡ vơi đi từng vết nhọc nhằn hôm qua tất bật chạy đua với sắp xếp ổn thoả ngân quỹ ..Chuẩn bị cho cuộc hành trình tới .. Cuộc đời như một bước ngoạn mục ..theo bên mình là nổi nhớ ..mùi vị hương đêm nào vẫn thoảng ... như tồn tại như tan biến .. Đêm qua nằm mộng ! .. Sáng nay chợt mong manh .. Tình còn đẹp bay lãng đãng vút ngoài kia của nắng vàng tinh khôi .. Mang sức sống nụ cười vui trong lòng .. Chỉ cần như thế .. Thong dong tiếp bước những nơi mình yêu !.. Đâu cần bon chen rịt giữ bả lợi danh ..  Đến lúc chợt nhận ra thân xác ta chỉ là cõi tạm ...

  Những lúc này mọi thông suốt trên bước đi đã tỏ .. Giảm bớt khẩu nghiệp không còn ảnh hưởng tâm ..Mọi trò múa rối tâm bất loạn tiêu tan ..chợt tỉnh như một ngày mới bắt đầu của nắng mai .. Bay đi đám mây u ám sinh tâm bệnh trầm luân mấy cửa nẻo cuộc đời . Và nghiệp mang của con người .. Sầu khổ thăng trầm ..Đời người chớp nhoáng như bóng chiều tà ! ...Thịnh suy như hạt sương rơi .. Bổng nhiên cảm thấy nhẹ nhàng thân tâm vơi bớt luỵ phiền Tiếp bước thong dong ven lối đi vẫn còn vệt nắng cuối phía đồi kia ...