Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

Biển quê tôi

Bước rơi nào làm ta bay xa khỏi khung trời quê hương , nổi nhớ da diết . ta thật lạnh với khí trời nơi đây , cảm giác khác lạ trong ta làm khoảng cách hai vùng trời nhập nhòa trong trí nhớ
Miền biển quê nhà ngày xưa lúc còn thơ dung dăng vào buổi chiều hóng gió biển cùng cha tôi . Kể chuyện tình ngày xưa của cha cũng gặp mẹ tại bãi biển này ,cả hai người bơi lội nước biển trong xanh , ai cũng một thời qua đi

Dù ở nơi thật xa , ta luôn thèm khát biển yêu xưa ,Cảnh vật , bờ biển xanh vẫn còn đó không thay đổi , Chỉ in dấu chân không còn nữa ,khi cánh hạc lưng trời cha mẹ đã khuất

Mỗi lần về thăm quê nhà ,ta vẫn thích buổi chiều tản bộ trên biển , và lần đó chúng ta cùng bước đi tạo vẻ đẹp hứa hẹn cho ngày mai , sóng biển trên cát làm chứng cho
sự hiện diện của chúng ta , vết tích in dài lời nói thì thầm không quên

Chúng ta giống như hai lằn nước hàng năm hội ngộ nơi ấy , sẽ trào dâng dữ dội bởi sức nén lâu ngày ,
Là thời đại chúng ta đang sống , nơi gặp gỡ vẫn sáng lung linh mãi với thời gian , em bịết là khó quên , dẫu chuỗi ngày chúng ta vẫn còn lênh đênh với mãnh đời riêng mang ,
Điểm kết cuộc đời hãy sống bên nhau , chúng ta hãy vén bỏ khu rừng rậm chắn lối bước đi . Ôi ! tình yêu nồng thắm của chúng ta trong ngày tới ...

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Một khoảng nhỏ nhoi trong ta !...

Một lối về mỗi ngày cưu mang hình hài bản thân , một lối đi vẫn không thể hiểu , ta rơi trong mảnh trời riêng mang , một cõi người kiếp lai sinh ... những ngẫu nhiên tình cờ trong dòng sống , sức hút nuôi dưỡng trái tim bình yên !

Chiều nay trên lối đi , hơi ấm nắng mặt trời lan tỏa sau cơn mưa , một cái gì thật mới như cơn giận bất chợt và nắng lên không còn u ám cơn mưa , mà ánh vàng của nắng đẹp vô ngần ... làm tâm hồn người cũng mới cho ý tưởng nom na khoảnh khắc tứng bước chân đi . Nghỉ về mình nhiều quá ! có là ích kỹ bản thân chăng , nhưng nó đang lai láng có những suy nghỉ nâng cao tâm hồn , cảm giác thanh thản , song ta biết chỉ là tạm thời
Có mắc nợ nhau gì không ? sao em nhớ anh ... trong tiền kiếp anh làm gì vậy ? sự thử thách này , đòi hỏi cả hai phải vượt thoát , không thể thành bi thương , vì em biết chỉ cần nhìn nhau đã lao vào nhau ! bất kể chướng ngại gì . Cuộc đời tươi đẹp , khi ta tìm thấy nguồn sống đúng là ... Hào quang tình yêu tuyệt dịu tỏa chiếu ảnh hưởng con người ...

Thứ Ba, 12 tháng 10, 2010

Mặt trời trong tôi...

Tia sáng đó là anh ... một ngày chờ đợi những buổi chiều chạy băng băng vào khu vườn anh đang trồng mỗi ngày , là những loài hoa dị thường muôn sắc góp nhặt nên trang những lưu truyền không bị lãng quên ...để mang ý nghĩa sống đẹp , là niềm vui cho cuộc sống !
Có một ngày buồn khi không thấy nẩy mầm giống nào mới , cơn bão nào làm anh không đến khu vườn ,bị phân tán những phiền hà xung quanh , hay một cuộc vui nào ,bôn ba những mưu sinh ,có thể dịch chuyển những suy nghỉ ,làm mai một tinh thần con người , mọi nghiệt ngã ở đời cũng làm chết cả linh hồn , bởi điểm đó mới thử thách bản năng mỗi người , để biết mình là ai ! như anh vẫn hằng nói ,
Em bắt đầu để ý cái thế giới quái dị , đi ngược lại đời sống loài người , từ ăn mặc và tóc dài như thời thượng cổ , quyền tự do con người , họ có biệt tài riêng , cũng đạt hiểu biết không thua gì những nhà hiền triết , em quái lạ sao họ chọn cách sống hoang dã , bí ẩn nơi con người khó hiểu ở thời đại này , có thể họ đang đối kháng lại các qui luật của xã hội ,ở thời đại nào cũng có bình phong che mặt nạ dối trá bên trong , thế kỷ 21 bộ mặt này tăng phần gấp bội , đi lạc hướng ... cũng như ngày gần kề của thế gian chìm trong biển lửa tối đen

Mặt trời nhỏ nhoi trong tôi vẫn sáng luôn có anh bên cạnh , là mạch sống luân lưu trong cơ thể em , từ lúc mang vào người những tinh hoa đã cho em sức can đảm không sợ sệt gì nữa ...dù cái chết đang dần đến , để em khám phá ra điểm cuối cùng chân lý mình là ai , yếu đuối hay bất diệt ... là nụ cười nhẹ tan biến hư vô !

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Ngắm nhìn khi chiều xuống ... !

Bước chân thơ thẩn ven lối đi thường nhật mỗi chiều ,sau một ngày làm việc . Tuyệt đối ta không để bất cứ ảnh hưởng nào vào giờ phút ta thảnh thơi...cái vắng tênh hênh trống rỗng hồn ta... buông bỏ hết cho ngơi nghỉ đầu óc . Từng bước thong dong nhìn vạt nắng chiều với cơn gió nhẹ mơn man...như người lãng du với cảm giác thú vị này ....

 Chợt nghe tiếng chữi của khách bộ hành đã bị đàn vịt trời bay từng đàn trên đầu ,làm một bải vàng rơi trúng đầu họ , rỏ thật tức cười ,các cô , cậu vịt cứ bay lượn nô đùa vung vãi vô tội vạ ,bình an cho những vịt trời xứ Mỹ , ở V.N thì bị ăn thịt rồi
Sao bổng dưng cảm giác hoang vu ,đang bước chân ... sao thấy như rơi rơi , trong cõi im vắng , chỉ nghe tiếng hát nhỏ vang của ta cũng phơi phới hòa mình vào buổi chiều dạo tiêu khiển ,trời hơi se lạnh , nắng không còn trên lối đi , nhìn lên
Ánh nắng chiều còn xót lại trên ngọn cây ,từ từ khi chiều sắp tàn ,
Người lữ hành lặng lẽ của buổi chiều , lặng lẽ đi về thế giới tâm linh , một cõi người nơi một góc nhỏ nhoi ! hình như ta nghe thấy rất nhiều tiếng nói nho nhỏ , hay rên xiết ...V..V.. trong thế giới nơi nhiều người , và có nhiều góc nho nhoi như vậy ...rồi cũng qua đi , với sự chịu đựng tháng ngày ,

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Những bước chân phương trời Tây !

Ngày trở lại sang Mĩ..mang theo cả nổi chạnh lòng cố hương ! mỗi ngày nơi đây tôi vẫn dành thời gian đi tản bộ công viên mỗi buổi chiều...và quanh đó mọi người đang tranh thủ tập thể dục bảo vệ sức khỏe ,những bước chân đi bộ of dòng người ngoạn cảnh .....cảm giác trong tôi vẫn như người lang thang mượn đất người !.....

 Cái hiu quạnh lặng lẽ chuỗi ngày đi qua....từ từ đời sống rơi vào chán nản ,thỉnh thoảng chợt nhớ ấn tượng dể thương và mĩm cười may ra thư thái chốc lát , em chợt nhớ anh....trời Saigòn đó ! những bước chân trên đường phố về đêm nhộn nhịp ....đi bên cạnh anh buổi đầu tiên gặp gỡ ...tình yêu bay lượn tỏa sáng ......bên ngoài còn e...em không quên cảm giác ấy !....
Mỗi bước nơi đây gợi nhớ về kĩ niệm chúng ta nơi quê nhà .......dòng yêu thương quấn quýt bên nhau không rời...giờ đây cách xa , mang cảm giác tha hương xứ người...thật buồn !!!...

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

Những vết khô thăm thẵm....!

Ngày cuối cho một cuộc tình ....dòng sông cạn khô dần những vết tích rơi rơi héo hắt thăm thẵm lòng người !...bay đi mỗi hướng vô vị làm tê liệt cảm giác dấu bên trong ....hằn nét buồn sâu thẵm chôn vùi với thời gian...

Khoãnh khắc cho ý nghỉ thoáng qua chết người lơ lững giữa trời không ......trần gian hởi ! ác nghiệt thay dòng đời buộc ta hai hướng về Đông và Tây ,.....ta thật mệt nhoài...tới một ngày nào ta phải chọn hướng Đông một chốn đi về trong mơ !...hạnh phúc là đây , ta sắp tạm biệt quê hương dấu yêu trong ta mãi mãi !...

Điều chờ mong nổi nhớ in sâu đậm nét làm đau lòng ta...rồi ngày sẽ tới khô cạn như dòng sông nước rút xuống trong cơn buồn không cản nổi !...ngày xa nhau sẽ đến !... mỗi lần rời xa nhìn theo buốt giá hiếm hoi trong đời.....để mà nhớ mãi khó quên !!!...

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

Lặng lẽ ngày tháng trôi đi.......

Những dòng đời trôi chãy...
những mãnh đời lạc lối
Một bước đi sai hõng mất đời người !
Và dòng đời tiếp diễn buồn tênh....

Mặc nhiên dòng đời......!

Điệp khúc mỗi ngày trong dòng sống đời người bất chợt cãm giác ớn lạnh .....biến ta tan hoang lùi bước chân ......một nơi ẩn mình , ta quá sợ loài người , cãm giác yếu đuối , có lúc ta bị rơi ...khi cãm giác chĩ một mình , cố dùng sức mạnh tâm hồn để ngự trị bãn thân ta , mầm sống trong ta tiếp nối đa mang thêm một kiếp người ! điều tuần hoàn của vũ trụ trong dòng chãy vô thường ! loanh quanh ...luẫn quẫn mệt nhoài cho kiếp sống chờ đợi.....ta bị tan loãng cãm giác vô vị....lựng khựng trĩu nặng nhũng giấc mơ ! buông tay buông lơi và tuột mất hẵn ....mất cãm giác chìm đắm tê điếng người ! cơn đau dữ dội.....giết chết thân người !
Nhưng đời không cho ta bình thường đời sống trong giấc mơ ! hạnh phúc con người ...lại tiếp tục là đám mây lang thang giữa trời ...ngậm ngùi nhìn kiếp người đi qua mặc nhiên trong dòng đời......

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010

Vùng trời yêu đấu.......!

khoãng chân mây thinh lặng ....vọng động dư hương buồn vương đôi mắt thầm nhỏ lệ ...giọt sương đêm hiu hắt trơ lạnh !gợi nhớ da diết những tháng ngày bên nhau nồng thắm....hỡi người vì sao xa nhau...quá ư ngắn ngũi như đời người thoáng qua ! nỗi yêu điên mê diệu vợi còn vương đâu đây , nỗi nhớ đau thắt lại hụt hẫng bước chân....lọang quạng tê dại thân người ! cố níu dấu yêu xa tầm tay...vị đắng , cay , chua cuôc đời , ta cố vượt thóat bơi vào biễn đời ....hãy lột xác đi cái gĩã tạo giữ mình không ngã xuống .....nhưng vết thương hằn nét mỗi ngày nhức nhói trái tim đau...ôi! trần gian nỗi yêu muôn vạn tuyệt vời ...vị thuốc sống động hồn ta vùng trời dấu yêu ơi !.....

Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

làn sóng lênh đênh.......

một ngày buôn`cơn sóng nhâp' nhô chao dão hờ hững ...băng giá vô vị ! mặc nhiên mọi sự qua đi lạnh lùng ....con ngùơi thật đáng thương sự trã giá cuộc đời trong câm lặng ! làm mài dũa tiêu tan cãm gíac đau thành tượng đá ! hãy nói gì ....tại sao không nói được , đã tê cứng người cái đau đang thắm tự bao giờ....như chiếc lá rơi theo chiều gió quanh co dòng đời ngoắc ngõai trong giông tố ập đến ....lênh đênh hiu hắt buốt lạnh trái tim người ! nhìn thấy gì bên trong là hố sâu thẵm vết thương đau triền miên cho kiếp người ! hãy cố quên đi nỗi nhọc nhằn ,vòng tay nào xoa diụ tâm hồn , cho vơi đi ...kiếp sống vốn dĩ quá thách đố con người , ta nâng niu thương yêu cái gì qúi giá nhât' làm ta ấm áp nuôi sông' trái tim như dòng máu ....hơi thở luân lưu gìn giữ hanh phúc người ! thật khẽ , thật nhẹ vờn bay quấn lượn yêu thương người....vô cùng tận !

Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2010

Cơn say trong nổi nhớ,.....

Vết thương nào chuếnh choáng  hồn ta !... Loài yêu tinh ma quái..... có sức gượng dậy cái kiêu kỳ trong ta !...nếu như chôn lấy cái bình thường nhất ,  không bị rắc  rối  cuộc đời ....Ta chịu đầu hàng sao ! rước lấy địa ngục trần gian...thà một mình trong quên lãng  , phải làm một điều gì đó để  thăng bằng tâm hồn.....

Ta lại tiếp tục dấn  bước như một vị tỳ kheo san sẽ cuộc đời...!  ta đã từng chứng kiến cái rung động thiếu thốn trong miếng ăn của người nghèo khó quí giá như thế  nào  !...những kẻ bất hạnh đã gây  ấn tượng khó quên.....nghĩa lý gì những cái sĩ diện hào  nhoáng  xa hoa  đã tan biến , vô cảm giác từ lâu rồi  !...có lúc ta rất  lạnh lùng  bởi tình người quá ư phức tạp dễ gây tổn thương trái tim ta...chính điều này làm ta mệt mõi chán  chường !...quên lãng trong âm nhạc ....trong khi viết miên man khơi nguồn ý tưởng xoa dịu thì thầm  cái bóng đêm vô hình .....

Một phần nào cứu lấy' thăng bằng  tâm hồn.... bên vai ta luôn có bóng ma qui xuất hiện giết chết ta trong băng hoại....trong vẫy vùng bi thảm con người !....ta biết ra một điều....Hởi  ma quỉ chất liệu của mi đang thách đố bản thân ta ....mi không đắc thắng chiếm cứ ta nổi đâu......Ôi!...thật là  điêu linh cho kiếp người !!!...

Thứ Sáu, 19 tháng 3, 2010

Vẫn thấy nơi đây.........!

Vẫn biết là  hạnh phúc không có thực ..... Ta rất bình tỉnh mọi diễn biến của con người... vẫn biết là điều cần thiết trong đời sống !.... nếu như mất đi ta sẽ rũ rượi...  Tự nhốt mình trong phòng quên đi thời gian ...Hay tại ta quá ư  thận trọng...  đôi khi lãng quên tất cả.....Có lúc buông mình điên mê.... Bởi ta yêu người ! sao tâm ta hơi rối loạn ,  vẫn chưa bình yên ! . Như con sóng biển bất thường mỗi ngày .... Hãy yêu nhau đằm thắm hơn , rộn rã từng ngày....Ta vẫn sợ những ngày qua mau .....thời gian đã thấy trước điểm đến sẽ có những khoảng thời gian xa nhau muôn trùng ! như sự sống đời người ngắn ngũi chơi vơi trong nổi  nhớ  !
Điểm nhớ tận nguồn .... Ta muốn bay vào da thit người ,quằng  quại tan hoang....!  một tối  băn khoăn , tình yêu với ta mãi mãi về đâu .....!!!

Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010

Màu xanh yêu thương.......!

Hãy nhẹ  bước chân chúng ta đang dạo khúc trên cát  ...sóng biển thì thầm gọi mời chúc phúc tình yêu môt màu xanh ngát ...! em yêu anh vô cùng tận thäm thẳm of trời xanh. ..hòa mình làn sóng biển từng đợt... ôm lấy bờ cát !... gió nhè nhẹ lung lay những nụ hôn cuồng nhiệt....cuốn hút nhau chẳng rời...âm thanh bất tận....hòa cùng mây trời nước ....sóng cát in dấu  tình yêu con người...tạo một bức tranh tuyệt đẹp vô ngân`....lung linh gợi nhớ như giấc mơ anh thường kể em nghe ,  tât' cả vẻ đẹp muôn thuở  trong tình yêu....!

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Yêu nhau trong mơ.....!

Mặc dù chúng ta đã cùng bay luôn cả vùng trời...mây !....bên nhau mặn nồng ! ....đến  lúc rời xa nhau ...vi trí trở vê`of sóng biển vắng  bóng tình tự....mỗi người một nơi ! ...

Với tay hái trái ngot tình yêu chẳng  dễ dàng ...biết  rằng  sẽ biến  mất ...sao mà đủ cả mùi vi choáng ngợp  ta không kiểm soát  nổi.....với anh thì dễ dàng ,  với ta sao khó quá ,  có lúc tưởng như tồn tại ,  nhưng sao cái bóng mong manh cứ bám sát ta hoài....chưa định hình được , ta rất  yêu ngưòi...  nguồn năng động làm ta bay thẳng đích và phải trộm lây' báu vât of ngưòi cho thỏa mong nhớ !


Những âm vang  bay bỗng chao đão ! nưóc thiêng rung ngân chấn  động hồn ngưòi điên mê !.... từ  từ rũ xuống  mềm nhũng ngất  ngây...rã rời !... ta biết  là ta muốn  yêu người lần nưã......!

Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010

Làm sao biết được lòng người !...

Nếu một ngày không nghe tiếng noi'...trong ta bình yên không ?... đôi khi ta thông cảm người đang bế tắc ....say sướt mướt ngõ cụt dòng đời ....rối rắm miệng đời thế gian làm ta trĩu nặng , phải tu thoát .....tự cứu mình .....lèo lái con thuyền bản thân tránh mọi phiền nhiễu thế gian...! anh như thế nào rồi !...em vẫn biết anh rất mệt mà ....em ngắm nhìn anh lênh đênh .....bềnh bồng như thác lũ xô đẩy giữa đời sống ......anh chịu đựng  ngó lơ như tảng đá thinh lặng.....thỉnh thoảng la hét quăng vào đời người một chút xã giao thăng bằng cán cân giữa tình người !.... Dẫu rất chua xót để lấy lại cái nhìn dễ chịu của con người.....Ôi ! thế gian một ngày nào ta sẽ chết đi .....vẫn mĩm cười bởi nét đẹp hoang dã muôn trùng......!!!