Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Ngắm nhìn khi chiều xuống ... !

Bước chân thơ thẩn ven lối đi thường nhật mỗi chiều ,sau một ngày làm việc . Tuyệt đối ta không để bất cứ ảnh hưởng nào vào giờ phút ta thảnh thơi...cái vắng tênh hênh trống rỗng hồn ta... buông bỏ hết cho ngơi nghỉ đầu óc . Từng bước thong dong nhìn vạt nắng chiều với cơn gió nhẹ mơn man...như người lãng du với cảm giác thú vị này ....

 Chợt nghe tiếng chữi của khách bộ hành đã bị đàn vịt trời bay từng đàn trên đầu ,làm một bải vàng rơi trúng đầu họ , rỏ thật tức cười ,các cô , cậu vịt cứ bay lượn nô đùa vung vãi vô tội vạ ,bình an cho những vịt trời xứ Mỹ , ở V.N thì bị ăn thịt rồi
Sao bổng dưng cảm giác hoang vu ,đang bước chân ... sao thấy như rơi rơi , trong cõi im vắng , chỉ nghe tiếng hát nhỏ vang của ta cũng phơi phới hòa mình vào buổi chiều dạo tiêu khiển ,trời hơi se lạnh , nắng không còn trên lối đi , nhìn lên
Ánh nắng chiều còn xót lại trên ngọn cây ,từ từ khi chiều sắp tàn ,
Người lữ hành lặng lẽ của buổi chiều , lặng lẽ đi về thế giới tâm linh , một cõi người nơi một góc nhỏ nhoi ! hình như ta nghe thấy rất nhiều tiếng nói nho nhỏ , hay rên xiết ...V..V.. trong thế giới nơi nhiều người , và có nhiều góc nho nhoi như vậy ...rồi cũng qua đi , với sự chịu đựng tháng ngày ,

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét