Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011

Đầu năm mới Tân Mão 2011

Bước chân cô đơn trên xứ người , mơ một ngày về thăm lại chốn xưa . Hái lộc đầu năm trong đêm giao thừa , bằng tiếng pháo nổ trên nền trời sáng rực , chào mừng năm mới ,

Vẫn nhìn làn sóng trên đường , cái ấm cúng của một gia đình bước bộ trên phố , cặp tình nhân sóng bước , nét tươi rói như mới quen , cái lẻ loi của một người bàng quang ngoạn mục hờ hừng , cái co ro đói lạnh của người khốn khổ , không một ngày ánh sáng ,với nhiều cảnh đời , ta vẫn mặc nhiên , tự lo hơi thở của mình , tự lo ấm no bản thân , phương diện tinh thần có đôi khi ta bị hoang mang vật vã , và cũng tự cứu lấy chính mình , tự chọn lấy cái ổn định tư duy để không bị quỵ ngã rối loạn thần kinh . Chợt nhớ những lúc chúng ta dung dăng cũng là thời gian hiếm quý , bởi chúng ta ở từ chốn xa ... hàng năm mới một ngày trùng phùng hội ngộ

Năm đầu tiên như có cánh bay , sức hút vạn năng của ngỡ ngàng chưa hiểu nhiều về nhau , cứ bay lượn vào không gian tuyệt mỹ , để rồi lúc rã rời ngồi bệt xuống đất chúng ta thấy những kẽm gai bất đồng ý nghỉ , những điều vừa ý nhau , những điều không vừa ý xung đột , và cơn buồn lặng lẽ xen vào , dể tạo ung nhọt giết chết tinh yêu . nhưng em nghỉ rằng chúng ta đã lớn cả rồi , không thể nào vấp váp những lĩnh kĩnh tiểu tiết không đáng , chỉ dành cho người nhỏ mọn , hãy suy nghỉ nhẹ nhàng hơn , thì lập tức ta sẽ thấy an vui

Dẫu năm tháng qua đi , còn sinh lực còn hơi thở ta vẫn thấy đời dễ thương đang hiện diện trong năm mới , điều ta nghỉ là viếng thăm những nơi bất hạnh tật nguyền ,ta rất cám ơn họ , bởi sẽ giữ tâm ta không thích những xa hoa thời đại ,

Có những mãnh đời , không sao hiểu nổi , họ tự buộc vào người , những xiềng xích tình nguyện trong nghĩa vụ ,

Đầu năm mới , ý nghỉ phải mới , đừng kéo theo muộn phiền của năm củ , sẽ lận đận hàng năm , lời người xưa hay nói . ta không tin lắm , nhưng nghỉ theo tự kỷ ám thị , suy nghỉ thế nào , vô tình cũng xê dịch lúc nào không hay ,

Bước qua ngày 2 của năm mới , bỗng dưng trong ta một giây vô giác , không suy nghỉ , không buồn , không vui , giữ tâm trở về trống rỗng , trong một ngày tự thiền bản thân , không tiếp xúc bất cứ ai ,

Làm như vậy mọi tiếng động xung quanh không nhập tâm ta , bỗng nhiên cảm giác trút bỏ và nhẹ tênh ... Vận động khí thở , tập trung vào một điểm vô giác , như thanh lọc con người thoát ra vị giác như bắt đầu cho ngày mới , và mọi suy nghỉ biến chuyển cũng mới , có một cái ta không thoát nổi đó là tình yêu ...

Trong biển yêu vẫn nồng ấm cuống quýt , ta bơi ngụp lặn vào nó , ta nâng niu vì sợ bị vở tan , sẽ làm trái tim ta rĩ máu ,ta vun trồng giống như sự sống cơ thể ta , ta không biết gì nữa cả , đừng có cơn giông bạo tàn nào giết chết tình yêu trong ta

Năm mới chúc tất cả mọi bình an thịnh vượng đến mọi người , chúc tình yêu chúng ta niên viễn , chúc trái đất lành lặn cho sự sống con người ...