Buổi chiều mặt trời đỏ lơ lững thật đẹp , một lát bị đám mây che khuất dần , ẩn sau mây chiều như lời tạ từ , và nghỉ đến những cuộc đời trong dòng sống những hạnh phúc , những ly biệt khiến con người bất giác chạnh lòng !
Mỗi lần nhìn một nữa bầu trời , có pha sắc của nắng tỏa xuống hàng cây ,gió nhẹ lung lay cành lá , những lời tình tự ấp ủ thì thầm trên cây ,
Đời là những cơn đau... Ta vẫn thầm cám ơn , trong cơn đau phát sinh vẻ đẹp nội tâm, một mĩm cười nhẹ tự nâng sắc hồn , chống chọi những cơn buồn len lõi , ta mỗ xẻ vị đắng , chát , chua , cay , thình lình xông vào mắt , làm ta xoay vòng ,
Ôi ! thái thế nhân tình muôn đời vẫn là cánh cửa sầu ải , bi lụy của con người ,
Một lần nào đó ta có nghe một vị Thầy nói đến cái vòng oan nghiệt tử sinh của kiếp người , tất cả do lòng ham muốn của con người sinh ra , và tự mang vào người mình , tự làm khổ mình , chứ không ai hại ta , và con người tự đánh lừa chính mình tạo nên nghiệp chướng , căn bệnh tự tâm ...
Khi nào nước mắt ta rơi ... khi ta không nói được , hình như có sức hút trong tiềm thức bảo ta dừng lại , trạng thái nóng lòng của một người khi la hét bực dọc hay thái độ đập phá lần cuối của tàn hơi sức trong tuyệt vọng !
Những loanh quanh của đời sống , đi đến thế nào cũng lòng vòng dạt vào bến tạm của cuộc đời , nơi đó con người vẫn cảm giác lạc điệu , cái buồn mênh mang lạc lõng ,
như người vẫn đứng bên lề thầm lặng ...
Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)