Với những bước lang thang quanh ngọn đồi gốc cạnh chênh vênh , như thiếu sinh khí , nét khô cằn chịu đựng của tháng năm , như vô giác , lạmh lẽo hoang vu ...khi nhìn thấy vài nấm mộ chôn trong vườn nhà , thật lạ mon men hỏi thăm , thì ra là mộ trong gia đình , và trong đất nhà của họ , vẫn có tự do riêng tư cho người chết , gần gũi với thân nhân , nước ngoài thì không cho phép , chôn có nơi , có chổ riêng biệt , giữ vệ sinh môi trường . Ít ra V.N vẫn có được khoảng tự do riêng tư dành cho người thân , và ngày giỗ kỵ , giữ được nghĩa lễ về cội nguồn và tâm hướng thiện ....
Tôi vẫn thấy buồn cười , khi câu nói mộc mạc của người dân quê " kiếm cho ông một con vợ , ông buồn quá ! để ông hủ hỉ tuổi già " , chứ còn con cháu đâu ? ông ta nói mấy nhỏ nó lo vui thời đại của nó , chẳng để ý đến ông , nên ông buồn chán . Tôi chào thua , kiếm đâu ra một bà già cho ông ta ,
Với những cảnh đời , và mọi ngõ nghách cô đơn của con người ! và rồi thời gian thật đáng sợ .... làm sao an vui khi cảnh già tới , không có ai thân thiết bên mình , nên khi còn nhan sắc , phải kết duyên cùng ai .....cho đời không hiu quạnh !
Như vậy những bậc vĩ nhân , trong cô đơn họ vẫn có sức sống mãnh liệt về chân lý và triết lý sống để lại cho đời ....những tia sáng cứu rỗi cho những người phát minh tâm lý học và những người đau khổ , tạo sức mạnh bản lãnh cho họ thoát ra khỏi tăm tối ....
Nhưng trong tình yêu , có năng lực đưa con người lên thiên đàng , và đồng thời quăng họ vào địa ngục .....
Sự phức tạp của tình yêu ....ai cũng phải nhen nhúm đi qua nó , để sực tỉnh biết rỏ mình hơn nữa , để trưởng thành vững chải , và biết quý trân trọng bảo vệ hạnh phúc cho tình yêu .....
Tháng cuối năm ... Tình yêu và niềm hy vọng tràn đầy cho lộc năm mới tới , chúng ta hãy tươi vui hân hoan đón chào thêm một tuổi và khỏe mạnh ....
Những ngày yêu ơi ! khi chúng ta còn sức lực hãy tạo nguồn ấm áp cho một năm thịnh vượng hạnh phúc ....
Và mãnh đời riêng chúng ta đang xây dựng tiếp tới ....với niềm vui tin yêu trở lại ... và chúc tất cả mọi người tìm thấy tình yêu chính mình ....
Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011
Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011
Khoảng im lặng .....
Trở về trong thinh lặng ... những khoảng trống mênh mang ...trở về với chính mình , điều hiu quạnh quẻ ! thật dài sâu trong khoảng trông đợi ...nhưng chẳng đợi ai...sao vẫn mong ...dẫu biết là có cái gì đó ngăn cách....
Bước ngoặc mỗi đời người có những bức tường ràng buộc , đôi khi họ không dám buông xuôi hay vứt bỏ , như quên đi , tùy vào mức độ quan hệ ... Với những cảnh đời không thể nào quên , có những bí ẩn cuộc đời làm con người thao thức , bằng mọi giá họ phải lăn xả hy sinh cho điều nghĩa để cứu lấy tự do yêu thương bằng chính thân xác mình hay hơi thở cuối cùng đời người ! cao cả thay....
Trong bóng đêm im lặng ...những hình ảnh thật đẹp chợt nhớ đến ,những cử chỉ không nói , có lời diễn tả hàm ý , cưu mang cả trái tim rung động khắc giây , cái gì đẹp nhất không nói nên lời .... Khi một mình , để cảm nhận điều thật trong lòng . Mỗi ngày những điều hay bén mãng xâm nhập hồn ta ! cảm giác thoải mái yêu đời .....con người và vạn vật quanh mình ,thật là hạnh phúc và kỳ diệu... Một chút tâm tình của đêm sâu , lắng nghe tiếng nói vọng âm trong tiềm thức đang triền miên gợi ý ....hãy chống đỡ nổi chán mon men đang bò trườn hồn ta ! và cách thoát ra nó ....
Hãy lắng nghe âm thanh bất hủ nhạc hòa tấu . Ôi ! êm ái vô cùng ...ta bị cuốn hút thưởng thức bất tận .... Và dòng đời ...mỗi nét đẹp tìm thấy , mang lại tươi mát tâm hồn người...vẫn là nét đẹp trong im lặng ....
Bước ngoặc mỗi đời người có những bức tường ràng buộc , đôi khi họ không dám buông xuôi hay vứt bỏ , như quên đi , tùy vào mức độ quan hệ ... Với những cảnh đời không thể nào quên , có những bí ẩn cuộc đời làm con người thao thức , bằng mọi giá họ phải lăn xả hy sinh cho điều nghĩa để cứu lấy tự do yêu thương bằng chính thân xác mình hay hơi thở cuối cùng đời người ! cao cả thay....
Trong bóng đêm im lặng ...những hình ảnh thật đẹp chợt nhớ đến ,những cử chỉ không nói , có lời diễn tả hàm ý , cưu mang cả trái tim rung động khắc giây , cái gì đẹp nhất không nói nên lời .... Khi một mình , để cảm nhận điều thật trong lòng . Mỗi ngày những điều hay bén mãng xâm nhập hồn ta ! cảm giác thoải mái yêu đời .....con người và vạn vật quanh mình ,thật là hạnh phúc và kỳ diệu... Một chút tâm tình của đêm sâu , lắng nghe tiếng nói vọng âm trong tiềm thức đang triền miên gợi ý ....hãy chống đỡ nổi chán mon men đang bò trườn hồn ta ! và cách thoát ra nó ....
Hãy lắng nghe âm thanh bất hủ nhạc hòa tấu . Ôi ! êm ái vô cùng ...ta bị cuốn hút thưởng thức bất tận .... Và dòng đời ...mỗi nét đẹp tìm thấy , mang lại tươi mát tâm hồn người...vẫn là nét đẹp trong im lặng ....
Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011
Chỉ Một Ý Nghỉ......
Một ngày rạng rỡ trong tin yêu ...không biết đằng sau là những gì đang chờ , một ngày rối rắm hoang mang , chân thực và hoang tưởng , đẩy lùi tinh thần buồn rơi....
Khi chợt làm bề thành kiên cố tạo sức mạnh chính mình , mọi ý nghỉ tan loãng trong không khí ....
Mọi Vẫy vùng ở cõi đời , đều mang những cơ duyên nương tựa vào nhau , mà ai hay biết trong đó những định mệnh cuộc đời tự trói buộc ...
Vẫn nhớ mãi cái thuở ban đầu quen biết ... những nụ cười tròn đầy , những nhung nhớ tinh nguyên , xung quanh những rào đón cuồng nhiệt , dù chỉ là lời nói tâm tình của lắng nghe ...chẳng muốn rời ... Những khi bâng quơ , và nhiều điều tuôn trào không dứt , mặc dù vẫn cảm giác như có cái gì đang bơi tới trong định mệnh ... Chỉ một ý nghỉ ... có thể thay đổi toàn diện , và hướng tới con đường trước mắt , để trở thành con người khác hẳn , và mỗi tư duy đã thay đổi cả tằm nhìn về cuộc sống ... Điều can đảm cũng chỉ một ý nghỉ khơi động lòng quyết tâm đi tới ..... Có một ngày bỗng nhiên vui , khi chúng ta gặp nhau , cảm giác tuyệt vời , những lúc trùng phùng , sau đó là rời xa ... mênh mang của dòng sống ! như nắng mưa chợt đến và đi ....nguồn yêu thương vẫn tồn đọng ...điều gì vô hình ngăn lối ...cứ tuần tự như điệp khúc giao hòa âm thanh rầm rộ reo vui , khi cơn sóng đã lắng dịu ....trở về trong yên lặng ... Những đón đưa nồng nàn như hẹn ước ...nơi phi trường , gốc quán cafê , những con đường quen thuộc ...Vùng biển thơ mộng ......những lối đi bị lạc trong tha ma .... Khi đi tìm cảnh đẹp , thật nhiều ấn tượng ghi dấu ....Anh giống như con ngựa đường trường , em phía sau anh sợ mà vui ....vượt qua hàng nghìn cây số ngoạn mục trên xa lộ . đó là cảnh lần đầu tiên em đi du mục với anh , Để lại những hoài niệm , những lần nhớ lại tủm tỉn cười ...cái gan dạ của chó Sói đèo con Thỏ đi khắp nơi ...thật thú vị khi chúng ta còn sức tung tăng dậy sóng ....
Thiên nhiên vẫn đón chờ hình ảnh đẹp của chúng ta ....tạo bức tranh hữu tình trong trí nhớ !... Và ý nghỉ cuối cùng trong đời , chúng ta hãy nương nhau gìn giữ cuộc đời , bổ xung lẫn nhau . Hạnh phúc chính trong tay chúng ta ....
Vẫn nhớ mãi cái thuở ban đầu quen biết ... những nụ cười tròn đầy , những nhung nhớ tinh nguyên , xung quanh những rào đón cuồng nhiệt , dù chỉ là lời nói tâm tình của lắng nghe ...chẳng muốn rời ... Những khi bâng quơ , và nhiều điều tuôn trào không dứt , mặc dù vẫn cảm giác như có cái gì đang bơi tới trong định mệnh ... Chỉ một ý nghỉ ... có thể thay đổi toàn diện , và hướng tới con đường trước mắt , để trở thành con người khác hẳn , và mỗi tư duy đã thay đổi cả tằm nhìn về cuộc sống ... Điều can đảm cũng chỉ một ý nghỉ khơi động lòng quyết tâm đi tới ..... Có một ngày bỗng nhiên vui , khi chúng ta gặp nhau , cảm giác tuyệt vời , những lúc trùng phùng , sau đó là rời xa ... mênh mang của dòng sống ! như nắng mưa chợt đến và đi ....nguồn yêu thương vẫn tồn đọng ...điều gì vô hình ngăn lối ...cứ tuần tự như điệp khúc giao hòa âm thanh rầm rộ reo vui , khi cơn sóng đã lắng dịu ....trở về trong yên lặng ... Những đón đưa nồng nàn như hẹn ước ...nơi phi trường , gốc quán cafê , những con đường quen thuộc ...Vùng biển thơ mộng ......những lối đi bị lạc trong tha ma .... Khi đi tìm cảnh đẹp , thật nhiều ấn tượng ghi dấu ....Anh giống như con ngựa đường trường , em phía sau anh sợ mà vui ....vượt qua hàng nghìn cây số ngoạn mục trên xa lộ . đó là cảnh lần đầu tiên em đi du mục với anh , Để lại những hoài niệm , những lần nhớ lại tủm tỉn cười ...cái gan dạ của chó Sói đèo con Thỏ đi khắp nơi ...thật thú vị khi chúng ta còn sức tung tăng dậy sóng ....
Thiên nhiên vẫn đón chờ hình ảnh đẹp của chúng ta ....tạo bức tranh hữu tình trong trí nhớ !... Và ý nghỉ cuối cùng trong đời , chúng ta hãy nương nhau gìn giữ cuộc đời , bổ xung lẫn nhau . Hạnh phúc chính trong tay chúng ta ....
Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011
Tôi Yêu Cuộc Sống.......
Một ngày bắt đầu của tôi khi thức dậy ! Nhìn bầu trời êm dịu .... mọi người đang chuyển mình và tiếng ồn ào cao điểm chưa xuất phát , nhẹ nhàng của không khí trong lành ngay buổi sáng tinh mơ .....
Sợ nhất là giờ cao điểm mọi người hối hả vùn vụt trên đường bất thần bổ nhào tới , đã mấy lần tôi thót tim , nhìn như thế ....đủ biết con người tự luyện chai lì phản ứng nhanh nhẹn trong gan tấc ......vì rất dễ bỏ mạng , hay bị thương , những xe chạy nước rút không nhường nhịn , cứ nhanh chân là thoát hiểm .....
Ấn tượng này cũng luyện bản tính con người rơi vào thần kỳ của sự tính toán làm ăn biết nắm bắt cơ hội , và ngay cả tâm lý xuất hiện đọc thấy và biết ý người rất tinh tế . Tuy nhiên cái khuyết tật lớn là hay làm ẩu , qua mặt khi không ai thấy , nên luôn có hên xui , may rũi đi bên cạnh cuộc đời , Mọi sự trả giá xảy ra trong đời người , luôn là bài học tốt , để tự rút kinh nghiệm cho bản thân .....
Đời người là những trường đua ngựa khổng lồ ....bước chân người , giống như con ngựa miệt mài ....tới đích , có vấp té đau , có vững chãi khi mình gượng dậy được bước đi ...có thành công và cũng có thất bại , những bài học cuộc đời muôn trùng tạo luyện tính khí bản năng ...để chọn cho mình một chổ đứng .....có hơi thở an lành cho đời sống ! Bất cứ nơi đâu .... điểm " Cần , Kiệm , liêm chính " luôn cho mình đời sống an nhiên ..... Một ngày thanh thản khi tôi hát vang rần ngoài trời , như khi mình luyện cho lồng ngực nở nang thoát được những khí độc trong người , Khi tôi yêu mọi cảnh vật và con người , nhìn thấy thế giới đẹp vô ngần .....mọi phương tiện phục vụ xã hội loài người .......
Khi tôi yêu , mỗi bước đi cho mỗi ngày .... khi chợt nẩy mầm buồn phiền , tôi cho đó là những con sâu , và tôi tự sàng lọc không chú ý , không cho vào cơ thể mình , Để bảo vệ sức khỏe tốt cho mình , thì nên loại ra nhũng điều vô ích , gây tiêm nhiễm xấu con người .... Nét đẹp nhất và hạnh phúc của con người là khi mình thực hiện được ước mơ .....như mong muốn ! Nhữnh hoài bảo trong đời , dù là rất nhỏ nhoi ...không là bao ...vẫn là hạnh phúc vô tận .... Hãy tự làm đẹp cho chính cuộc đời mình ,.......tôi đang yêu .....!
Ấn tượng này cũng luyện bản tính con người rơi vào thần kỳ của sự tính toán làm ăn biết nắm bắt cơ hội , và ngay cả tâm lý xuất hiện đọc thấy và biết ý người rất tinh tế . Tuy nhiên cái khuyết tật lớn là hay làm ẩu , qua mặt khi không ai thấy , nên luôn có hên xui , may rũi đi bên cạnh cuộc đời , Mọi sự trả giá xảy ra trong đời người , luôn là bài học tốt , để tự rút kinh nghiệm cho bản thân .....
Đời người là những trường đua ngựa khổng lồ ....bước chân người , giống như con ngựa miệt mài ....tới đích , có vấp té đau , có vững chãi khi mình gượng dậy được bước đi ...có thành công và cũng có thất bại , những bài học cuộc đời muôn trùng tạo luyện tính khí bản năng ...để chọn cho mình một chổ đứng .....có hơi thở an lành cho đời sống ! Bất cứ nơi đâu .... điểm " Cần , Kiệm , liêm chính " luôn cho mình đời sống an nhiên ..... Một ngày thanh thản khi tôi hát vang rần ngoài trời , như khi mình luyện cho lồng ngực nở nang thoát được những khí độc trong người , Khi tôi yêu mọi cảnh vật và con người , nhìn thấy thế giới đẹp vô ngần .....mọi phương tiện phục vụ xã hội loài người .......
Khi tôi yêu , mỗi bước đi cho mỗi ngày .... khi chợt nẩy mầm buồn phiền , tôi cho đó là những con sâu , và tôi tự sàng lọc không chú ý , không cho vào cơ thể mình , Để bảo vệ sức khỏe tốt cho mình , thì nên loại ra nhũng điều vô ích , gây tiêm nhiễm xấu con người .... Nét đẹp nhất và hạnh phúc của con người là khi mình thực hiện được ước mơ .....như mong muốn ! Nhữnh hoài bảo trong đời , dù là rất nhỏ nhoi ...không là bao ...vẫn là hạnh phúc vô tận .... Hãy tự làm đẹp cho chính cuộc đời mình ,.......tôi đang yêu .....!
Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011
Một làn mây khói
Chênh vênh như dòng đời rẻ lối theo dòng nước thuận chiều mọi sắp xếp như một qui luật đẩy con người đi tới , dù không vừa ý vẫn có lực vô hình để ta biết không thể cưỡng lại , chống lại khi ta bị thiếu hay yếu mặt tinh thần đối kháng nó . ở vũng lưới nào của đời sống ...đôi khi mọi khó khăn làm cản bước chân , và ta cảm giác mõi mệt gần như buông xuôi
Và một ngày đã qua ,mọi nhọc nhằn hay thản nhiên , và tức giận rồi cũng buông chùng xuống , và đừng nhắc đến cái ngày hôm qua , không trở lại , và đừng ôm cái ngày hôm qua vào người cho nặng nề tâm trí , tất cả rồi cũng như khói bay ...
Để mà nhớ ! một chút gì còn vương đọng , trái tim còn thổn thức da diết ...thật đẹp tinh khôi , rạng ngời trong sáng nổi yêu như viên kim cương ...biết rằng không tàn phai , một khối thể bên trong chưa khai phá hết
Những kĩ niệm thoạt nhớ đậm nét tháng ngày , kết nên dòng hoài niệm sinh sôi nẩy nở cho bước đi tới như lòng muốn ... hãy nắm bắt kịp ngày hôm nay !
Không như chỉ đứng ngắm nhìn khoảng cách xa của mây trời , một ngày qua như làn mây khói ....
Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011
Cái điên điên trong ta .....
Ta tạo một luật lệ trong vườn địa đàng ...khi bước chân vào đó , hãy như thuở hồng hoang , quên đi tất cả thế giới , quẳng đi mọi thứ phiền muộn , hãy thả hồn như vùng đất mới nguyên sơ ...không một vết bụi len chân , tròn cho một ngày ..sau những công việc thường nhật về đêm là cỏi riêng ta , bơi ra cả màn đêm đen những vì sao ,với tư thái mới như đang thiền định thanh lọc những cặn bã chưa dính vào người !
Lập ra một lối sống đang hiện có , trong yên vui , không cần phải giống mọi người , tù giã những non nớt , những tù hãm ,vây kín nằm yên quá lâu ! chẳng tiếc rẽ gì nữa , dẹp tan , đốt cháy thành những tro bụi vào quên lãng ...hòa nhập vô cảm như những vì sao vẫn tuần tự thản nhiên theo sự tuần hoàn của vũ trụ .
Không ảnh hưởng bất cứ ngoại cảnh nào , thiên đường đã sẵn có từ trái tim ta xây dựng nên ....
Hãy cất lời ca ... là mặt trời mọc bình minh tẩy gội . Hãy rão quanh thôn xóm nhịp sống như mọi ngày . thỉnh thoảng bắt gặp những cảnh đời tan thương !. Một cảnh hấp dẫn trên sông là chiếc thuyền nan nhỏ chèo chống vội vã khi chiều về , thủy triều lên vào những đêm trăng sáng , họ chỉ làm ăn vào ngày tối trăng , mới có nhiều cá nhỏ , cua ghẹ đủ loại ốc ... trong đời sống mưu sinh của dân nghèo ! như vòng tua của số mệnh . Đường đời gập ghềnh gai góc , trong mỗi thân phận người ....
Cái bóng in dài trên lối đi , lại qua một ngày khi chiều sắp tàn ! có cái gì đó đang dâng trào ... những bước chân cô liêu quạnh vắng ...
Sau cuộc vui là buổi chia tay . Người ta vẫn hay ca ngợi những nét đẹp tan hoang , những khoãnh khắc chớp nhoáng của tia sáng rất ngắn trong thưởng ngoạn đã qua , không bao giờ bắt gặp trở lại , khi thời gian đã khác theo hướng đi , và mỗi chặng đường phải thích nghi trong dòng sống , và phần hồn người có héo hắt , có ủ rủ , sống sượng , trơ vơ biến thành khuôn mặt khác , ngay lập tức phải hòa nhập vai trò của hoàn cảnh . và dấu trạng thái bên trong !
Một nơi đã đi qua và những nơi sẽ đi qua , đã biến thành củ rích đến nhàm chán , gần như không còn sinh khí tác động , sẽ đến lúc là tạm dừng chân mõi vó , là lúc yên lắng cuộc đời . Mấy ai chọn được chốn như ý ....và cứ vấp ngã hoài như thế !
Ta tìm kiếm gì nơi trần thế , cả đời đi tìm cái hư ảo vở lỡ , tới lúc vòng bũa vây đẩy lùi ta trong vũng xoáy tưởng và ngỡ , giả tạo mọc đầy rẫy , chẳng gì thực tại , cõi sống là vây mượn , cuộc đời là bến tạm , biết vậy để tự xua tan cái vòng luẫn quẫn thường tình ấy .
Khi trở về chính mình , cảm thấy mình thật nhỏ bé , lạc lõng như một vì sao chơi vơi vô định , chẳng ai nghe thấy , cái vọng âm tức vỡ bờ như nhòa đi ...
Lập ra một lối sống đang hiện có , trong yên vui , không cần phải giống mọi người , tù giã những non nớt , những tù hãm ,vây kín nằm yên quá lâu ! chẳng tiếc rẽ gì nữa , dẹp tan , đốt cháy thành những tro bụi vào quên lãng ...hòa nhập vô cảm như những vì sao vẫn tuần tự thản nhiên theo sự tuần hoàn của vũ trụ .
Không ảnh hưởng bất cứ ngoại cảnh nào , thiên đường đã sẵn có từ trái tim ta xây dựng nên ....
Hãy cất lời ca ... là mặt trời mọc bình minh tẩy gội . Hãy rão quanh thôn xóm nhịp sống như mọi ngày . thỉnh thoảng bắt gặp những cảnh đời tan thương !. Một cảnh hấp dẫn trên sông là chiếc thuyền nan nhỏ chèo chống vội vã khi chiều về , thủy triều lên vào những đêm trăng sáng , họ chỉ làm ăn vào ngày tối trăng , mới có nhiều cá nhỏ , cua ghẹ đủ loại ốc ... trong đời sống mưu sinh của dân nghèo ! như vòng tua của số mệnh . Đường đời gập ghềnh gai góc , trong mỗi thân phận người ....
Cái bóng in dài trên lối đi , lại qua một ngày khi chiều sắp tàn ! có cái gì đó đang dâng trào ... những bước chân cô liêu quạnh vắng ...
Sau cuộc vui là buổi chia tay . Người ta vẫn hay ca ngợi những nét đẹp tan hoang , những khoãnh khắc chớp nhoáng của tia sáng rất ngắn trong thưởng ngoạn đã qua , không bao giờ bắt gặp trở lại , khi thời gian đã khác theo hướng đi , và mỗi chặng đường phải thích nghi trong dòng sống , và phần hồn người có héo hắt , có ủ rủ , sống sượng , trơ vơ biến thành khuôn mặt khác , ngay lập tức phải hòa nhập vai trò của hoàn cảnh . và dấu trạng thái bên trong !
Một nơi đã đi qua và những nơi sẽ đi qua , đã biến thành củ rích đến nhàm chán , gần như không còn sinh khí tác động , sẽ đến lúc là tạm dừng chân mõi vó , là lúc yên lắng cuộc đời . Mấy ai chọn được chốn như ý ....và cứ vấp ngã hoài như thế !
Ta tìm kiếm gì nơi trần thế , cả đời đi tìm cái hư ảo vở lỡ , tới lúc vòng bũa vây đẩy lùi ta trong vũng xoáy tưởng và ngỡ , giả tạo mọc đầy rẫy , chẳng gì thực tại , cõi sống là vây mượn , cuộc đời là bến tạm , biết vậy để tự xua tan cái vòng luẫn quẫn thường tình ấy .
Khi trở về chính mình , cảm thấy mình thật nhỏ bé , lạc lõng như một vì sao chơi vơi vô định , chẳng ai nghe thấy , cái vọng âm tức vỡ bờ như nhòa đi ...
Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011
Một khoãng trời yêu......
Cứ buổi chiều là ta dành nguyên cho khung trời yêu . Nhìn khoãng xanh lơ trên nền trời... nhớ đến một thuở vào trời chiều ngay làn sóng của dòng tin nhắn , như ngọn suối lạ rơi chênh vênh chưa hiện thực ... Ta dẫm bước vào tự nhiên ở khoãng dòng suối róc rách , bởi gió lung lay vờn quanh cũng cứ lững thững mà bước chẳng có ý niệm gì .
Chỉ là câu xã giao ngoài miệng chào hỏi vu vơ . Những ý tưởng dọ dẫm dò xét lênh đênh , và từ đâu ai mà ngờ ! dòng đời định mệnh tới lúc quấn quít không muốn rời . Cái thuở ban đầu lơ thơ êm ái nhẹ nhàng , len lõi lúc nào không hay ...
Làm sao để diển tả ! làm sao biết sức hút quái lạ đang lung linh diễn biến từng ngày qua . Khi ta hờn giận cái lẻ thường tình cuộc đời , nhưng ta ghìm lại bảo vệ ý nghỉ đẹp trong lòng , không muốn bị tan đi .
Nghỉ đến khoãng về già , mọi thứ thay đổi qua đi.... Tưởng tượng đến những ngày vẫn nơi quán cafe vương động gợi về hình ảnh nhảy múa trước mắt để nhớ thời gian đã qua của chặng đời người !. Chắc lúc đó cái nhìn bình thản hơn , thôi tức giận thôi yêu , thôi tất cả ...
Lúc đó chúng ta nhìn nhau cười xòa , hoan hỉ tha thứ ... Còn lại gì cho nhau đó là mãnh trời xanh vẫn như củ , tình yêu vẫn như củ .....Chỉ có chúng ta theo thời gian lão hóa có còn đi nổi không anh ra quán cafe hoài niệm ...
Sẽ có ngày đó mà !. Em tưởng tượng và như vần thơ cuộc đời người . Tới lúc đó chó Sói sẽ có nét đẹp của một lão tiên hiền hòa , vẫn ôm đàn nghệ sĩ dạo khúc hát lời ca lan tỏa không gian ... Tạo nét hư vô tản mạn... bên cạnh đó một cụ già phảng phất lan tỏa nụ cười tươi rơi tưới mặt đất an lành .
Chúng ta sẽ như ban đầu . Chó Sói hãy nằm yên lặng bên con Thỏ ... sẽ là năm ngón tay chải nhẹ mây trời ! là ngày hạnh phúc nơi trần gian .. là vần thơ tuyệt đẹp của khoảng trời yêu ...
Chỉ là câu xã giao ngoài miệng chào hỏi vu vơ . Những ý tưởng dọ dẫm dò xét lênh đênh , và từ đâu ai mà ngờ ! dòng đời định mệnh tới lúc quấn quít không muốn rời . Cái thuở ban đầu lơ thơ êm ái nhẹ nhàng , len lõi lúc nào không hay ...
Làm sao để diển tả ! làm sao biết sức hút quái lạ đang lung linh diễn biến từng ngày qua . Khi ta hờn giận cái lẻ thường tình cuộc đời , nhưng ta ghìm lại bảo vệ ý nghỉ đẹp trong lòng , không muốn bị tan đi .
Nghỉ đến khoãng về già , mọi thứ thay đổi qua đi.... Tưởng tượng đến những ngày vẫn nơi quán cafe vương động gợi về hình ảnh nhảy múa trước mắt để nhớ thời gian đã qua của chặng đời người !. Chắc lúc đó cái nhìn bình thản hơn , thôi tức giận thôi yêu , thôi tất cả ...
Lúc đó chúng ta nhìn nhau cười xòa , hoan hỉ tha thứ ... Còn lại gì cho nhau đó là mãnh trời xanh vẫn như củ , tình yêu vẫn như củ .....Chỉ có chúng ta theo thời gian lão hóa có còn đi nổi không anh ra quán cafe hoài niệm ...
Sẽ có ngày đó mà !. Em tưởng tượng và như vần thơ cuộc đời người . Tới lúc đó chó Sói sẽ có nét đẹp của một lão tiên hiền hòa , vẫn ôm đàn nghệ sĩ dạo khúc hát lời ca lan tỏa không gian ... Tạo nét hư vô tản mạn... bên cạnh đó một cụ già phảng phất lan tỏa nụ cười tươi rơi tưới mặt đất an lành .
Chúng ta sẽ như ban đầu . Chó Sói hãy nằm yên lặng bên con Thỏ ... sẽ là năm ngón tay chải nhẹ mây trời ! là ngày hạnh phúc nơi trần gian .. là vần thơ tuyệt đẹp của khoảng trời yêu ...
Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011
Đời sống ta yêu ...
Một ngày thật nhẹ sau giấc ngủ , có khi cũng cảm thấy rằng..cái nhạt nhẽo đâu đó bao quanh , buồn lòng ta nhảy ngay lập tức vào khu vườn âm nhạc , đúng là thần diệu mọc cánh bay ....
Tưởng tượng cả bầu trời hoan ca nhịp khúc len vào đời sống , cho nụ cườì thảnh thơi trầm bước những sâu lắng buông xả...
Một ngày đọc sách , và nhàn tản đi bộ thong dong những chuỗi ngày quanh quẫn không gian một cõi .... Có đôi khi thấy chán tất cả mọi tiếp xúc . Chỉ muốn một khoảng trời riêng của chúng ta .....
Em thích ngắm nhìn anh... những lúc thừ người lững thững không nói , những khi dịu ngọt không rời ...và khoãng chia xa buồn tênh...
Thế giới kinh hoàng xung quanh chúng ta , em càng hiểu sâu càng ớn lạnh , và xóa tan mọi ý nghỉ không hay , một cuộc sống ngắn ngũi không thể ôm mãi cái sợ bên mình .
Ta cứ lơn tơn dạo chơi trong tằm mắt , chính tình yêu là nguồn sưỡi ấm để quên đi ác mộng ! cuộc đời là những bánh xe lăn của mỗi ngày có vô thức hờ hững mặc kệ những đổi thay , rong duỗi thích nghi chạy theo thị hiếu sỡ thích tự nhiên , đi tìm điều mới lạ . Vì khi nhàm chán không cách gì níu kéo , nẩy mầm những phiền toái phải chạy xa .
Nên rất hạnh phúc thay cho những ai tìm gặp được một tình yêu mang sức sống đúng nghĩa ,và cũng còn chờ xem tinh yêu ấy kéo dài tuổi thọ bao lâu , mà cảm giác càng tăng của năm , thì chính là tình yêu chân chính ... em đang mơ tình yêu này ...Hãy với tay hái quả ngọt từ trời , ở những vì sao lấp lánh như tia mắt của yêu thương thầm lặng , lúc nào cũng sợ nó vỡ ...tan loãng ...
Tưởng tượng cả bầu trời hoan ca nhịp khúc len vào đời sống , cho nụ cườì thảnh thơi trầm bước những sâu lắng buông xả...
Một ngày đọc sách , và nhàn tản đi bộ thong dong những chuỗi ngày quanh quẫn không gian một cõi .... Có đôi khi thấy chán tất cả mọi tiếp xúc . Chỉ muốn một khoảng trời riêng của chúng ta .....
Em thích ngắm nhìn anh... những lúc thừ người lững thững không nói , những khi dịu ngọt không rời ...và khoãng chia xa buồn tênh...
Thế giới kinh hoàng xung quanh chúng ta , em càng hiểu sâu càng ớn lạnh , và xóa tan mọi ý nghỉ không hay , một cuộc sống ngắn ngũi không thể ôm mãi cái sợ bên mình .
Ta cứ lơn tơn dạo chơi trong tằm mắt , chính tình yêu là nguồn sưỡi ấm để quên đi ác mộng ! cuộc đời là những bánh xe lăn của mỗi ngày có vô thức hờ hững mặc kệ những đổi thay , rong duỗi thích nghi chạy theo thị hiếu sỡ thích tự nhiên , đi tìm điều mới lạ . Vì khi nhàm chán không cách gì níu kéo , nẩy mầm những phiền toái phải chạy xa .
Nên rất hạnh phúc thay cho những ai tìm gặp được một tình yêu mang sức sống đúng nghĩa ,và cũng còn chờ xem tinh yêu ấy kéo dài tuổi thọ bao lâu , mà cảm giác càng tăng của năm , thì chính là tình yêu chân chính ... em đang mơ tình yêu này ...Hãy với tay hái quả ngọt từ trời , ở những vì sao lấp lánh như tia mắt của yêu thương thầm lặng , lúc nào cũng sợ nó vỡ ...tan loãng ...
Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011
Bên lề cuộc sống !...
Buổi chiều mặt trời đỏ lơ lững thật đẹp , một lát bị đám mây che khuất dần , ẩn sau mây chiều như lời tạ từ , và nghỉ đến những cuộc đời trong dòng sống những hạnh phúc , những ly biệt khiến con người bất giác chạnh lòng !
Mỗi lần nhìn một nữa bầu trời , có pha sắc của nắng tỏa xuống hàng cây ,gió nhẹ lung lay cành lá , những lời tình tự ấp ủ thì thầm trên cây ,
Đời là những cơn đau... Ta vẫn thầm cám ơn , trong cơn đau phát sinh vẻ đẹp nội tâm, một mĩm cười nhẹ tự nâng sắc hồn , chống chọi những cơn buồn len lõi , ta mỗ xẻ vị đắng , chát , chua , cay , thình lình xông vào mắt , làm ta xoay vòng ,
Ôi ! thái thế nhân tình muôn đời vẫn là cánh cửa sầu ải , bi lụy của con người ,
Một lần nào đó ta có nghe một vị Thầy nói đến cái vòng oan nghiệt tử sinh của kiếp người , tất cả do lòng ham muốn của con người sinh ra , và tự mang vào người mình , tự làm khổ mình , chứ không ai hại ta , và con người tự đánh lừa chính mình tạo nên nghiệp chướng , căn bệnh tự tâm ...
Khi nào nước mắt ta rơi ... khi ta không nói được , hình như có sức hút trong tiềm thức bảo ta dừng lại , trạng thái nóng lòng của một người khi la hét bực dọc hay thái độ đập phá lần cuối của tàn hơi sức trong tuyệt vọng !
Những loanh quanh của đời sống , đi đến thế nào cũng lòng vòng dạt vào bến tạm của cuộc đời , nơi đó con người vẫn cảm giác lạc điệu , cái buồn mênh mang lạc lõng ,
như người vẫn đứng bên lề thầm lặng ...
Mỗi lần nhìn một nữa bầu trời , có pha sắc của nắng tỏa xuống hàng cây ,gió nhẹ lung lay cành lá , những lời tình tự ấp ủ thì thầm trên cây ,
Đời là những cơn đau... Ta vẫn thầm cám ơn , trong cơn đau phát sinh vẻ đẹp nội tâm, một mĩm cười nhẹ tự nâng sắc hồn , chống chọi những cơn buồn len lõi , ta mỗ xẻ vị đắng , chát , chua , cay , thình lình xông vào mắt , làm ta xoay vòng ,
Ôi ! thái thế nhân tình muôn đời vẫn là cánh cửa sầu ải , bi lụy của con người ,
Một lần nào đó ta có nghe một vị Thầy nói đến cái vòng oan nghiệt tử sinh của kiếp người , tất cả do lòng ham muốn của con người sinh ra , và tự mang vào người mình , tự làm khổ mình , chứ không ai hại ta , và con người tự đánh lừa chính mình tạo nên nghiệp chướng , căn bệnh tự tâm ...
Khi nào nước mắt ta rơi ... khi ta không nói được , hình như có sức hút trong tiềm thức bảo ta dừng lại , trạng thái nóng lòng của một người khi la hét bực dọc hay thái độ đập phá lần cuối của tàn hơi sức trong tuyệt vọng !
Những loanh quanh của đời sống , đi đến thế nào cũng lòng vòng dạt vào bến tạm của cuộc đời , nơi đó con người vẫn cảm giác lạc điệu , cái buồn mênh mang lạc lõng ,
như người vẫn đứng bên lề thầm lặng ...
Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2011
Những điểm dể thương trong tình yêu
Cái bầu trời mênh mông kia không rắc rối ! cứ mỗi biến động không gian đã rỏ rệt , và nhìn thấy ngay mà đề phòng , trú ẩn khi mưa sấm sét , nhưng con người là biển sâu khó đo lòng người , mà con người là sinh vật đáng tội nghiệp , bé bõng cô đơn , và rắc rối nhất của Quả đất
Khi muốn từ chối , bởi không thuận lợi và thường mọc sinh ra nhiều điều càn trở , và né tránh thật thần kỳ
Khi mánh mung được việc , và thường đưa ra những điều đáng tin cậy có thuyết phục
Cái dể thương nhất của con người ,là cái từ chối tế nhị : vì sợ hao tốn tiền cho người mình thương , sợ gây khó xử , và thường họ cô đơn quay đi một mình , và là điểm dể thương lạ ,
Trong tự ái con người , họ vẫn thích quyền độc lập với thế đứng không bị lệ thuộc , và sẽ bị quằn quại khi vấn đề bế tắc , bất lực và buông xuôi ... và cứ tiếp bước đi mòn gót hoang vu rã rượi méo mó bật gốc , bật rễ chỗng ngược lên trời , trong dòng máu của người ý thức đã rơi sâu thẳm tận đáy , tự thiêu đốt chính mình
Như một ước mơ ! bốc cháy như ngọn lửa , ta mạnh tay hái xuống nghắm nghía vô cùng tận , bất ngờ đó là luồng ý nghỉ khác thường
Nhưng người à ! ta cũng vừa đủ cho những cuộc vui , ta tái tạo được trong tích lũy để có những cuộc vui cho đời sống , với những điểm này chưa ảnh hưởng nặng với ta ,
Đôi khi ta cũng cám ơn sự ra đời của mình , thật an lành không sóng gió , và ta biết cả một đời cũng chỉ là những cuộc du hành thăm viếng , bên cạnh đó túi tiền đề huề của ta phải có để có cuộc hành trình ngoạn mục cái thế giới đẹp đang diễn ra trước mắt , cũng như những cảnh cùng khốn trước mắt ,
Và một tình yêu trong ta , cũng thật lạ kỳ , làm ta luôn cảm giác mới mẻ sống động , và vẻ đẹp ta ghi nhận không kịp ... như hào quang tỏa sáng ,
Anh vẫn thường nói hãy sống thực tế vào đời sống , hãy biết mình là ai ? thích hợp ở môi trường nào , với con người nào . nhưng nhất định không rơi vào lủ mán rừng , bất đồng ý kiến , không cùng quan điểm , hay mục đích thiên về tư lợi
Trên đường trần , tìm người vừa ý là điều hiếm có ,
Có lúc ta muốn quên đi tất cả , không thắc mắc gì nữa , cứ sống với cảm giác của mình , trong đời người một lần yêu qua là nấc thang trưởng thành !
Khi muốn từ chối , bởi không thuận lợi và thường mọc sinh ra nhiều điều càn trở , và né tránh thật thần kỳ
Khi mánh mung được việc , và thường đưa ra những điều đáng tin cậy có thuyết phục
Cái dể thương nhất của con người ,là cái từ chối tế nhị : vì sợ hao tốn tiền cho người mình thương , sợ gây khó xử , và thường họ cô đơn quay đi một mình , và là điểm dể thương lạ ,
Trong tự ái con người , họ vẫn thích quyền độc lập với thế đứng không bị lệ thuộc , và sẽ bị quằn quại khi vấn đề bế tắc , bất lực và buông xuôi ... và cứ tiếp bước đi mòn gót hoang vu rã rượi méo mó bật gốc , bật rễ chỗng ngược lên trời , trong dòng máu của người ý thức đã rơi sâu thẳm tận đáy , tự thiêu đốt chính mình
Như một ước mơ ! bốc cháy như ngọn lửa , ta mạnh tay hái xuống nghắm nghía vô cùng tận , bất ngờ đó là luồng ý nghỉ khác thường
Nhưng người à ! ta cũng vừa đủ cho những cuộc vui , ta tái tạo được trong tích lũy để có những cuộc vui cho đời sống , với những điểm này chưa ảnh hưởng nặng với ta ,
Đôi khi ta cũng cám ơn sự ra đời của mình , thật an lành không sóng gió , và ta biết cả một đời cũng chỉ là những cuộc du hành thăm viếng , bên cạnh đó túi tiền đề huề của ta phải có để có cuộc hành trình ngoạn mục cái thế giới đẹp đang diễn ra trước mắt , cũng như những cảnh cùng khốn trước mắt ,
Và một tình yêu trong ta , cũng thật lạ kỳ , làm ta luôn cảm giác mới mẻ sống động , và vẻ đẹp ta ghi nhận không kịp ... như hào quang tỏa sáng ,
Anh vẫn thường nói hãy sống thực tế vào đời sống , hãy biết mình là ai ? thích hợp ở môi trường nào , với con người nào . nhưng nhất định không rơi vào lủ mán rừng , bất đồng ý kiến , không cùng quan điểm , hay mục đích thiên về tư lợi
Trên đường trần , tìm người vừa ý là điều hiếm có ,
Có lúc ta muốn quên đi tất cả , không thắc mắc gì nữa , cứ sống với cảm giác của mình , trong đời người một lần yêu qua là nấc thang trưởng thành !
Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011
Trong Đơn côi là khoãng lạnh ...
Một ngày dìu nhau trên phố , những lối đi không hẹn chắc , cứ lơn tơn vần vũ tìm kiếm nơi đẹp và thoải mái tâm hồn , để rồi sau đó là cơn quay quắt nổi buồn vương động , tình yêu trước mắt đã nắm chặt vào tay , nhưng sao ,nhưng sao khó quá ! tại người khó tính chăng ,
Em muốn đập phá bức tường , em muốn vượt qua ôm chặt hạnh phúc của mình , nhưng người hãy giúp ta với , bởi trong ta vẫn còn chướng ngại , chưa vượt thoát , đã làm ta đau vô cùng ,
Với một ngày lang thang , hầu như không nhìn thấy gì nữa , một khoãng riêng trong ta , và một gốc bình lặng , giữa rừng người vẫn cảm giác hoang vu ,
ta bắt đầu như một du khách , ta sẽ viếng thăm những di tích ngoạn mục , nơi trang nghiêm chùa chiền , cho thật mõi chân , ta ngồi bệt xuống băng ghế , cho tan loãng cái man mác của một ngày dài thật dài , của đơn lạnh từ thâm sâu vọng tới ,
Ta tự thưởng thức với vai trò đang ngắm nhìn phiêu diêu hòa lẫn vào cảnh đẹp ,luôn luôn có pha sắc thái để tìm quên ...
Vẫn biết là cõi tạm mà !... ừ thôi ta lại mĩm cười , thôi luyến tiếc , để tự thức tỉnh tâm hồn mình , thế bây giờ ta phải gom sức mạnh từ đâu để thân mình không còn xiêu quẹo , nhứt định không để ai thấy trạng thái này ,
Hình như ta đang say , và chợt nhớ một ngày gần nhất , hình ảnh nơi anh , đã bớt đi cái thuở ban đầu , anh quên trước , quên sau , không chú ý đến cách mặc nữa , mà như kéo lê đi như chiều gió , tất cả hết tâm ý của anh thật dể thương , và làm em không quên , mắt anh rất tinh tế , tuy đôi lúc anh hơi nóng , là bản tính của anh ,
Em hiểu anh nhiều lắm , nhưng anh vẫn nói em vô tâm , nhưng em phải nói cho anh biết , em chỉ yêu anh , và không có lần thứ hai nữa
Nếu cuộc bể dâu , khi em già đi , em sẽ là người thanh lịch , vẫn là du khách sẽ tới những nơi mà em thích , khi đó em quá rãnh thời gian , tiếp tục cuộc hành trình ở cõi tạm mênh mông này ...
Điều cuối cùng em vẫn ước luôn có anh bên đời sống !
Em muốn đập phá bức tường , em muốn vượt qua ôm chặt hạnh phúc của mình , nhưng người hãy giúp ta với , bởi trong ta vẫn còn chướng ngại , chưa vượt thoát , đã làm ta đau vô cùng ,
Với một ngày lang thang , hầu như không nhìn thấy gì nữa , một khoãng riêng trong ta , và một gốc bình lặng , giữa rừng người vẫn cảm giác hoang vu ,
ta bắt đầu như một du khách , ta sẽ viếng thăm những di tích ngoạn mục , nơi trang nghiêm chùa chiền , cho thật mõi chân , ta ngồi bệt xuống băng ghế , cho tan loãng cái man mác của một ngày dài thật dài , của đơn lạnh từ thâm sâu vọng tới ,
Ta tự thưởng thức với vai trò đang ngắm nhìn phiêu diêu hòa lẫn vào cảnh đẹp ,luôn luôn có pha sắc thái để tìm quên ...
Vẫn biết là cõi tạm mà !... ừ thôi ta lại mĩm cười , thôi luyến tiếc , để tự thức tỉnh tâm hồn mình , thế bây giờ ta phải gom sức mạnh từ đâu để thân mình không còn xiêu quẹo , nhứt định không để ai thấy trạng thái này ,
Hình như ta đang say , và chợt nhớ một ngày gần nhất , hình ảnh nơi anh , đã bớt đi cái thuở ban đầu , anh quên trước , quên sau , không chú ý đến cách mặc nữa , mà như kéo lê đi như chiều gió , tất cả hết tâm ý của anh thật dể thương , và làm em không quên , mắt anh rất tinh tế , tuy đôi lúc anh hơi nóng , là bản tính của anh ,
Em hiểu anh nhiều lắm , nhưng anh vẫn nói em vô tâm , nhưng em phải nói cho anh biết , em chỉ yêu anh , và không có lần thứ hai nữa
Nếu cuộc bể dâu , khi em già đi , em sẽ là người thanh lịch , vẫn là du khách sẽ tới những nơi mà em thích , khi đó em quá rãnh thời gian , tiếp tục cuộc hành trình ở cõi tạm mênh mông này ...
Điều cuối cùng em vẫn ước luôn có anh bên đời sống !
Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011
Mơ một tình yêu đẹp
Khi còn khoảng cách đứng bên này nhớ về bên kia , có phải chưa ràng buộc tình yêu luôn mơ mộng , hãy cứ rơi đi trái yêu đẹp quá , đến ngẫn ngơ hồn ta ...hình như điều khiển âm thầm toàn bộ thân thể ta , thật giống như cơn thôi miên vô hình
Có lúc làm ta điêu linh , choáng váng chỉ một suy nghỉ mông lung , cũng đủ làm tinh thần ta suy sụp ,
Có phải là trêu cợt đời người , phải quay cuồng trong làn sóng yêu đương , đầy mùi vị hạnh phúc và đau khổ ,
Thật cám ơn đời đã cho ta hiểu thế nào là tình yêu đẹp vô ngần , bởi tác động biến đổi toàn diện , như tăng phần chưởng lực trong người biến ảo phong phú , ta yêu anh , như tự nơi anh có hào quang lấp lánh , nhìn mãi , càng nhìn càng bị sức hút tâm cang ...Ta mềm nhũng cả người , và xuất thần biến thành con người khác ,ngay chính ta cũng không hiểu cái mầu nhiệm kỳ lạ thế kia !
Khi cơn dông chợt đến , ta muốn ngấu nghiến , nâng niu từng phần , như tuần tự tác động bến bờ yêu thương , ta biết chắc một điều sẽ không bao giờ chán ,
Hạnh phúc thay , ta còn được bình yên để mà yêu ,
Khi ta nghỉ đến cảnh đời những người miệt mài kiếm sống , họ quên luôn không màng tới , và giết chết cả bản chất con người ,
Để tươi vui hơn , ta quên đi tất cả buồn phiền trong đời sống ,
Tự tạo nét dáng lành mạnh để bảo vệ thân mình
Tình yêu ơi ! như mạng sống đời người . Ta yêu anh mãi mãi ...
Một ngày suy nghỉ trong yêu thương tất cả dành cho anh !
Có lúc làm ta điêu linh , choáng váng chỉ một suy nghỉ mông lung , cũng đủ làm tinh thần ta suy sụp ,
Có phải là trêu cợt đời người , phải quay cuồng trong làn sóng yêu đương , đầy mùi vị hạnh phúc và đau khổ ,
Thật cám ơn đời đã cho ta hiểu thế nào là tình yêu đẹp vô ngần , bởi tác động biến đổi toàn diện , như tăng phần chưởng lực trong người biến ảo phong phú , ta yêu anh , như tự nơi anh có hào quang lấp lánh , nhìn mãi , càng nhìn càng bị sức hút tâm cang ...Ta mềm nhũng cả người , và xuất thần biến thành con người khác ,ngay chính ta cũng không hiểu cái mầu nhiệm kỳ lạ thế kia !
Khi cơn dông chợt đến , ta muốn ngấu nghiến , nâng niu từng phần , như tuần tự tác động bến bờ yêu thương , ta biết chắc một điều sẽ không bao giờ chán ,
Hạnh phúc thay , ta còn được bình yên để mà yêu ,
Khi ta nghỉ đến cảnh đời những người miệt mài kiếm sống , họ quên luôn không màng tới , và giết chết cả bản chất con người ,
Để tươi vui hơn , ta quên đi tất cả buồn phiền trong đời sống ,
Tự tạo nét dáng lành mạnh để bảo vệ thân mình
Tình yêu ơi ! như mạng sống đời người . Ta yêu anh mãi mãi ...
Một ngày suy nghỉ trong yêu thương tất cả dành cho anh !
Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011
Đầu năm mới Tân Mão 2011
Bước chân cô đơn trên xứ người , mơ một ngày về thăm lại chốn xưa . Hái lộc đầu năm trong đêm giao thừa , bằng tiếng pháo nổ trên nền trời sáng rực , chào mừng năm mới ,
Vẫn nhìn làn sóng trên đường , cái ấm cúng của một gia đình bước bộ trên phố , cặp tình nhân sóng bước , nét tươi rói như mới quen , cái lẻ loi của một người bàng quang ngoạn mục hờ hừng , cái co ro đói lạnh của người khốn khổ , không một ngày ánh sáng ,với nhiều cảnh đời , ta vẫn mặc nhiên , tự lo hơi thở của mình , tự lo ấm no bản thân , phương diện tinh thần có đôi khi ta bị hoang mang vật vã , và cũng tự cứu lấy chính mình , tự chọn lấy cái ổn định tư duy để không bị quỵ ngã rối loạn thần kinh . Chợt nhớ những lúc chúng ta dung dăng cũng là thời gian hiếm quý , bởi chúng ta ở từ chốn xa ... hàng năm mới một ngày trùng phùng hội ngộ
Năm đầu tiên như có cánh bay , sức hút vạn năng của ngỡ ngàng chưa hiểu nhiều về nhau , cứ bay lượn vào không gian tuyệt mỹ , để rồi lúc rã rời ngồi bệt xuống đất chúng ta thấy những kẽm gai bất đồng ý nghỉ , những điều vừa ý nhau , những điều không vừa ý xung đột , và cơn buồn lặng lẽ xen vào , dể tạo ung nhọt giết chết tinh yêu . nhưng em nghỉ rằng chúng ta đã lớn cả rồi , không thể nào vấp váp những lĩnh kĩnh tiểu tiết không đáng , chỉ dành cho người nhỏ mọn , hãy suy nghỉ nhẹ nhàng hơn , thì lập tức ta sẽ thấy an vui
Dẫu năm tháng qua đi , còn sinh lực còn hơi thở ta vẫn thấy đời dễ thương đang hiện diện trong năm mới , điều ta nghỉ là viếng thăm những nơi bất hạnh tật nguyền ,ta rất cám ơn họ , bởi sẽ giữ tâm ta không thích những xa hoa thời đại ,
Có những mãnh đời , không sao hiểu nổi , họ tự buộc vào người , những xiềng xích tình nguyện trong nghĩa vụ ,
Đầu năm mới , ý nghỉ phải mới , đừng kéo theo muộn phiền của năm củ , sẽ lận đận hàng năm , lời người xưa hay nói . ta không tin lắm , nhưng nghỉ theo tự kỷ ám thị , suy nghỉ thế nào , vô tình cũng xê dịch lúc nào không hay ,
Bước qua ngày 2 của năm mới , bỗng dưng trong ta một giây vô giác , không suy nghỉ , không buồn , không vui , giữ tâm trở về trống rỗng , trong một ngày tự thiền bản thân , không tiếp xúc bất cứ ai ,
Làm như vậy mọi tiếng động xung quanh không nhập tâm ta , bỗng nhiên cảm giác trút bỏ và nhẹ tênh ... Vận động khí thở , tập trung vào một điểm vô giác , như thanh lọc con người thoát ra vị giác như bắt đầu cho ngày mới , và mọi suy nghỉ biến chuyển cũng mới , có một cái ta không thoát nổi đó là tình yêu ...
Trong biển yêu vẫn nồng ấm cuống quýt , ta bơi ngụp lặn vào nó , ta nâng niu vì sợ bị vở tan , sẽ làm trái tim ta rĩ máu ,ta vun trồng giống như sự sống cơ thể ta , ta không biết gì nữa cả , đừng có cơn giông bạo tàn nào giết chết tình yêu trong ta
Năm mới chúc tất cả mọi bình an thịnh vượng đến mọi người , chúc tình yêu chúng ta niên viễn , chúc trái đất lành lặn cho sự sống con người ...
Vẫn nhìn làn sóng trên đường , cái ấm cúng của một gia đình bước bộ trên phố , cặp tình nhân sóng bước , nét tươi rói như mới quen , cái lẻ loi của một người bàng quang ngoạn mục hờ hừng , cái co ro đói lạnh của người khốn khổ , không một ngày ánh sáng ,với nhiều cảnh đời , ta vẫn mặc nhiên , tự lo hơi thở của mình , tự lo ấm no bản thân , phương diện tinh thần có đôi khi ta bị hoang mang vật vã , và cũng tự cứu lấy chính mình , tự chọn lấy cái ổn định tư duy để không bị quỵ ngã rối loạn thần kinh . Chợt nhớ những lúc chúng ta dung dăng cũng là thời gian hiếm quý , bởi chúng ta ở từ chốn xa ... hàng năm mới một ngày trùng phùng hội ngộ
Năm đầu tiên như có cánh bay , sức hút vạn năng của ngỡ ngàng chưa hiểu nhiều về nhau , cứ bay lượn vào không gian tuyệt mỹ , để rồi lúc rã rời ngồi bệt xuống đất chúng ta thấy những kẽm gai bất đồng ý nghỉ , những điều vừa ý nhau , những điều không vừa ý xung đột , và cơn buồn lặng lẽ xen vào , dể tạo ung nhọt giết chết tinh yêu . nhưng em nghỉ rằng chúng ta đã lớn cả rồi , không thể nào vấp váp những lĩnh kĩnh tiểu tiết không đáng , chỉ dành cho người nhỏ mọn , hãy suy nghỉ nhẹ nhàng hơn , thì lập tức ta sẽ thấy an vui
Dẫu năm tháng qua đi , còn sinh lực còn hơi thở ta vẫn thấy đời dễ thương đang hiện diện trong năm mới , điều ta nghỉ là viếng thăm những nơi bất hạnh tật nguyền ,ta rất cám ơn họ , bởi sẽ giữ tâm ta không thích những xa hoa thời đại ,
Có những mãnh đời , không sao hiểu nổi , họ tự buộc vào người , những xiềng xích tình nguyện trong nghĩa vụ ,
Đầu năm mới , ý nghỉ phải mới , đừng kéo theo muộn phiền của năm củ , sẽ lận đận hàng năm , lời người xưa hay nói . ta không tin lắm , nhưng nghỉ theo tự kỷ ám thị , suy nghỉ thế nào , vô tình cũng xê dịch lúc nào không hay ,
Bước qua ngày 2 của năm mới , bỗng dưng trong ta một giây vô giác , không suy nghỉ , không buồn , không vui , giữ tâm trở về trống rỗng , trong một ngày tự thiền bản thân , không tiếp xúc bất cứ ai ,
Làm như vậy mọi tiếng động xung quanh không nhập tâm ta , bỗng nhiên cảm giác trút bỏ và nhẹ tênh ... Vận động khí thở , tập trung vào một điểm vô giác , như thanh lọc con người thoát ra vị giác như bắt đầu cho ngày mới , và mọi suy nghỉ biến chuyển cũng mới , có một cái ta không thoát nổi đó là tình yêu ...
Trong biển yêu vẫn nồng ấm cuống quýt , ta bơi ngụp lặn vào nó , ta nâng niu vì sợ bị vở tan , sẽ làm trái tim ta rĩ máu ,ta vun trồng giống như sự sống cơ thể ta , ta không biết gì nữa cả , đừng có cơn giông bạo tàn nào giết chết tình yêu trong ta
Năm mới chúc tất cả mọi bình an thịnh vượng đến mọi người , chúc tình yêu chúng ta niên viễn , chúc trái đất lành lặn cho sự sống con người ...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)