Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

Một khoãng trời yêu......

Cứ buổi chiều là ta dành nguyên cho khung trời yêu . Nhìn khoãng xanh lơ trên nền trời... nhớ đến một thuở vào trời chiều ngay làn sóng của dòng tin nhắn , như ngọn suối lạ rơi chênh vênh chưa hiện thực ... Ta dẫm bước vào tự nhiên ở khoãng dòng suối róc rách , bởi gió lung lay vờn quanh cũng cứ lững thững mà bước chẳng có ý niệm gì .

Chỉ là câu xã giao ngoài miệng chào hỏi vu vơ . Những ý tưởng dọ dẫm dò xét lênh đênh , và từ đâu ai mà ngờ ! dòng đời định mệnh tới lúc quấn quít không muốn rời . Cái thuở ban đầu lơ thơ êm ái nhẹ nhàng , len lõi lúc nào không hay ...

Làm sao để diển tả ! làm sao biết sức hút quái lạ đang lung linh diễn biến từng ngày qua . Khi ta hờn giận cái lẻ thường tình cuộc đời , nhưng ta ghìm lại bảo vệ ý nghỉ đẹp trong lòng , không muốn bị tan đi .

Nghỉ đến khoãng về già , mọi thứ thay đổi qua đi.... Tưởng tượng đến những ngày vẫn nơi quán cafe vương động gợi về hình ảnh nhảy múa trước mắt để nhớ thời gian đã qua của chặng đời người !. Chắc lúc đó cái nhìn bình thản hơn , thôi tức giận thôi yêu , thôi tất cả ...

Lúc đó chúng ta nhìn nhau cười xòa , hoan hỉ tha thứ ... Còn lại gì cho nhau đó là mãnh trời xanh vẫn như củ , tình yêu vẫn như củ .....Chỉ có chúng ta theo thời gian lão hóa có còn đi nổi không anh ra quán cafe hoài niệm ...

Sẽ có ngày đó mà !. Em tưởng tượng và như vần thơ cuộc đời người . Tới lúc đó chó Sói sẽ có nét đẹp của một lão tiên hiền hòa , vẫn ôm đàn nghệ sĩ dạo khúc hát lời ca lan tỏa không gian ... Tạo nét hư vô tản mạn... bên cạnh đó một cụ già phảng phất lan tỏa nụ cười tươi rơi tưới mặt đất an lành .

Chúng ta sẽ như ban đầu . Chó Sói hãy nằm yên lặng bên con Thỏ ... sẽ là năm ngón tay chải nhẹ mây trời ! là ngày hạnh phúc nơi trần gian .. là vần thơ tuyệt đẹp của khoảng trời yêu ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét