Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Cái điên điên trong ta .....

Ta tạo một luật lệ trong vườn địa đàng ...khi bước chân vào đó , hãy như thuở hồng hoang , quên đi tất cả thế giới , quẳng đi mọi thứ phiền muộn , hãy thả hồn như vùng đất mới nguyên sơ ...không một vết bụi len chân , tròn cho một ngày ..sau những công việc thường nhật về đêm là cỏi riêng ta , bơi ra cả màn đêm đen những vì sao ,với tư thái mới như đang thiền định thanh lọc những cặn bã chưa dính vào người !

Lập ra một lối sống đang hiện có , trong yên vui , không cần phải giống mọi người , tù giã những non nớt , những tù hãm ,vây kín nằm yên quá lâu ! chẳng tiếc rẽ gì nữa , dẹp tan , đốt cháy thành những tro bụi vào quên lãng ...hòa nhập vô cảm như những vì sao vẫn tuần tự thản nhiên theo sự tuần hoàn của vũ trụ .

Không ảnh hưởng bất cứ ngoại cảnh nào , thiên đường đã sẵn có từ trái tim ta xây dựng nên ....

Hãy cất lời ca ... là mặt trời mọc bình minh tẩy gội . Hãy rão quanh thôn xóm nhịp sống như mọi ngày . thỉnh thoảng bắt gặp những cảnh đời tan thương !. Một cảnh hấp dẫn trên sông là chiếc thuyền nan nhỏ chèo chống vội vã khi chiều về , thủy triều lên vào những đêm trăng sáng , họ chỉ làm ăn vào ngày tối trăng , mới có nhiều cá nhỏ , cua ghẹ đủ loại ốc ... trong đời sống mưu sinh của dân nghèo ! như vòng tua của số mệnh . Đường đời gập ghềnh gai góc , trong mỗi thân phận người ....

Cái bóng in dài trên lối đi , lại qua một ngày khi chiều sắp tàn ! có cái gì đó đang dâng trào ... những bước chân cô liêu quạnh vắng ...


Sau cuộc vui là buổi chia tay . Người ta vẫn hay ca ngợi những nét đẹp tan hoang , những khoãnh khắc chớp nhoáng của tia sáng rất ngắn trong thưởng ngoạn đã qua , không bao giờ bắt gặp trở lại , khi thời gian đã khác theo hướng đi , và mỗi chặng đường phải thích nghi trong dòng sống , và phần hồn người có héo hắt , có ủ rủ , sống sượng , trơ vơ biến thành khuôn mặt khác , ngay lập tức phải hòa nhập vai trò của hoàn cảnh . và dấu trạng thái bên trong !

Một nơi đã đi qua và những nơi sẽ đi qua , đã biến thành củ rích đến nhàm chán , gần như không còn sinh khí tác động , sẽ đến lúc là tạm dừng chân mõi vó , là lúc yên lắng cuộc đời . Mấy ai chọn được chốn như ý ....và cứ vấp ngã hoài như thế !

Ta tìm kiếm gì nơi trần thế , cả đời đi tìm cái hư ảo vở lỡ , tới lúc vòng bũa vây đẩy lùi ta trong vũng xoáy tưởng và ngỡ , giả tạo mọc đầy rẫy , chẳng gì thực tại , cõi sống là vây mượn , cuộc đời là bến tạm , biết vậy để tự xua tan cái vòng luẫn quẫn thường tình ấy .

Khi trở về chính mình , cảm thấy mình thật nhỏ bé , lạc lõng như một vì sao chơi vơi vô định , chẳng ai nghe thấy , cái vọng âm tức vỡ bờ như nhòa đi ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét