Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

Trong Đơn côi là khoãng lạnh ...

Một ngày dìu nhau trên phố , những lối đi không hẹn chắc , cứ lơn tơn vần vũ tìm kiếm nơi đẹp và thoải mái tâm hồn , để rồi sau đó là cơn quay quắt nổi buồn vương động , tình yêu trước mắt đã nắm chặt vào tay , nhưng sao ,nhưng sao khó quá ! tại người khó tính chăng ,

Em muốn đập phá bức tường , em muốn vượt qua ôm chặt hạnh phúc của mình , nhưng người hãy giúp ta với , bởi trong ta vẫn còn chướng ngại , chưa vượt thoát , đã làm ta đau vô cùng ,

Với một ngày lang thang , hầu như không nhìn thấy gì nữa , một khoãng riêng trong ta , và một gốc bình lặng , giữa rừng người vẫn cảm giác hoang vu ,

ta bắt đầu như một du khách , ta sẽ viếng thăm những di tích ngoạn mục , nơi trang nghiêm chùa chiền , cho thật mõi chân , ta ngồi bệt xuống băng ghế , cho tan loãng cái man mác của một ngày dài thật dài , của đơn lạnh từ thâm sâu vọng tới ,

Ta tự thưởng thức với vai trò đang ngắm nhìn phiêu diêu hòa lẫn vào cảnh đẹp ,luôn luôn có pha sắc thái để tìm quên ...

Vẫn biết là cõi tạm mà !... ừ thôi ta lại mĩm cười , thôi luyến tiếc , để tự thức tỉnh tâm hồn mình , thế bây giờ ta phải gom sức mạnh từ đâu để thân mình không còn xiêu quẹo , nhứt định không để ai thấy trạng thái này ,

Hình như ta đang say , và chợt nhớ một ngày gần nhất , hình ảnh nơi anh , đã bớt đi cái thuở ban đầu , anh quên trước , quên sau , không chú ý đến cách mặc nữa , mà như kéo lê đi như chiều gió , tất cả hết tâm ý của anh thật dể thương , và làm em không quên , mắt anh rất tinh tế , tuy đôi lúc anh hơi nóng , là bản tính của anh ,

Em hiểu anh nhiều lắm , nhưng anh vẫn nói em vô tâm , nhưng em phải nói cho anh biết , em chỉ yêu anh , và không có lần thứ hai nữa

Nếu cuộc bể dâu , khi em già đi , em sẽ là người thanh lịch , vẫn là du khách sẽ tới những nơi mà em thích , khi đó em quá rãnh thời gian , tiếp tục cuộc hành trình ở cõi tạm mênh mông này ...

Điều cuối cùng em vẫn ước luôn có anh bên đời sống !

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011

Mơ một tình yêu đẹp

Khi còn khoảng cách đứng bên này nhớ về bên kia , có phải chưa ràng buộc tình yêu luôn mơ mộng , hãy cứ rơi đi trái yêu đẹp quá , đến ngẫn ngơ hồn ta ...hình như điều khiển âm thầm toàn bộ thân thể ta , thật giống như cơn thôi miên vô hình

Có lúc làm ta điêu linh , choáng váng chỉ một suy nghỉ mông lung , cũng đủ làm tinh thần ta suy sụp ,

Có phải là trêu cợt đời người , phải quay cuồng trong làn sóng yêu đương , đầy mùi vị hạnh phúc và đau khổ ,

Thật cám ơn đời đã cho ta hiểu thế nào là tình yêu đẹp vô ngần , bởi tác động biến đổi toàn diện , như tăng phần chưởng lực trong người biến ảo phong phú , ta yêu anh , như tự nơi anh có hào quang lấp lánh , nhìn mãi , càng nhìn càng bị sức hút tâm cang ...Ta mềm nhũng cả người , và xuất thần biến thành con người khác ,ngay chính ta cũng không hiểu cái mầu nhiệm kỳ lạ thế kia !

Khi cơn dông chợt đến , ta muốn ngấu nghiến , nâng niu từng phần , như tuần tự tác động bến bờ yêu thương , ta biết chắc một điều sẽ không bao giờ chán ,

Hạnh phúc thay , ta còn được bình yên để mà yêu ,
Khi ta nghỉ đến cảnh đời những người miệt mài kiếm sống , họ quên luôn không màng tới , và giết chết cả bản chất con người ,

Để tươi vui hơn , ta quên đi tất cả buồn phiền trong đời sống ,
Tự tạo nét dáng lành mạnh để bảo vệ thân mình

Tình yêu ơi ! như mạng sống đời người . Ta yêu anh mãi mãi ...

Một ngày suy nghỉ trong yêu thương tất cả dành cho anh !