Thứ Ba, 12 tháng 10, 2010

Mặt trời trong tôi...

Tia sáng đó là anh ... một ngày chờ đợi những buổi chiều chạy băng băng vào khu vườn anh đang trồng mỗi ngày , là những loài hoa dị thường muôn sắc góp nhặt nên trang những lưu truyền không bị lãng quên ...để mang ý nghĩa sống đẹp , là niềm vui cho cuộc sống !
Có một ngày buồn khi không thấy nẩy mầm giống nào mới , cơn bão nào làm anh không đến khu vườn ,bị phân tán những phiền hà xung quanh , hay một cuộc vui nào ,bôn ba những mưu sinh ,có thể dịch chuyển những suy nghỉ ,làm mai một tinh thần con người , mọi nghiệt ngã ở đời cũng làm chết cả linh hồn , bởi điểm đó mới thử thách bản năng mỗi người , để biết mình là ai ! như anh vẫn hằng nói ,
Em bắt đầu để ý cái thế giới quái dị , đi ngược lại đời sống loài người , từ ăn mặc và tóc dài như thời thượng cổ , quyền tự do con người , họ có biệt tài riêng , cũng đạt hiểu biết không thua gì những nhà hiền triết , em quái lạ sao họ chọn cách sống hoang dã , bí ẩn nơi con người khó hiểu ở thời đại này , có thể họ đang đối kháng lại các qui luật của xã hội ,ở thời đại nào cũng có bình phong che mặt nạ dối trá bên trong , thế kỷ 21 bộ mặt này tăng phần gấp bội , đi lạc hướng ... cũng như ngày gần kề của thế gian chìm trong biển lửa tối đen

Mặt trời nhỏ nhoi trong tôi vẫn sáng luôn có anh bên cạnh , là mạch sống luân lưu trong cơ thể em , từ lúc mang vào người những tinh hoa đã cho em sức can đảm không sợ sệt gì nữa ...dù cái chết đang dần đến , để em khám phá ra điểm cuối cùng chân lý mình là ai , yếu đuối hay bất diệt ... là nụ cười nhẹ tan biến hư vô !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét