Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

Những vết khô thăm thẵm....!

Ngày cuối cho một cuộc tình ....dòng sông cạn khô dần những vết tích rơi rơi héo hắt thăm thẵm lòng người !...bay đi mỗi hướng vô vị làm tê liệt cảm giác dấu bên trong ....hằn nét buồn sâu thẵm chôn vùi với thời gian...

Khoãnh khắc cho ý nghỉ thoáng qua chết người lơ lững giữa trời không ......trần gian hởi ! ác nghiệt thay dòng đời buộc ta hai hướng về Đông và Tây ,.....ta thật mệt nhoài...tới một ngày nào ta phải chọn hướng Đông một chốn đi về trong mơ !...hạnh phúc là đây , ta sắp tạm biệt quê hương dấu yêu trong ta mãi mãi !...

Điều chờ mong nổi nhớ in sâu đậm nét làm đau lòng ta...rồi ngày sẽ tới khô cạn như dòng sông nước rút xuống trong cơn buồn không cản nổi !...ngày xa nhau sẽ đến !... mỗi lần rời xa nhìn theo buốt giá hiếm hoi trong đời.....để mà nhớ mãi khó quên !!!...

1 nhận xét:

  1. "'.....Em đắm đuối đến vô cùng ủy mị
    Em đam mê như hơi thở vơi đầy
    Như chiều vàng thích đứng trên ngọn cây
    Như anh thích những đời mưa luống tuổi
    Ta nín lặng sống cùng đau đớn, mới
    Trong yêu thương ta chấp nhận cực hình
    Khi vung gươm ta đón đợi đầu mình
    Và khinh bỉ chung quanh bầy ác thú
    Đời vốn thế con thò lò sấp ngửa
    Bận tâm chi tình nghĩa thế gian này
    Em chớ buồn kẻo tàn tạ thơ ngây
    Kẻo đêm rụng thêm chùm đau đớn, cũ..........""

    Trả lờiXóa