Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

làn sóng lênh đênh.......

một ngày buôn`cơn sóng nhâp' nhô chao dão hờ hững ...băng giá vô vị ! mặc nhiên mọi sự qua đi lạnh lùng ....con ngùơi thật đáng thương sự trã giá cuộc đời trong câm lặng ! làm mài dũa tiêu tan cãm gíac đau thành tượng đá ! hãy nói gì ....tại sao không nói được , đã tê cứng người cái đau đang thắm tự bao giờ....như chiếc lá rơi theo chiều gió quanh co dòng đời ngoắc ngõai trong giông tố ập đến ....lênh đênh hiu hắt buốt lạnh trái tim người ! nhìn thấy gì bên trong là hố sâu thẵm vết thương đau triền miên cho kiếp người ! hãy cố quên đi nỗi nhọc nhằn ,vòng tay nào xoa diụ tâm hồn , cho vơi đi ...kiếp sống vốn dĩ quá thách đố con người , ta nâng niu thương yêu cái gì qúi giá nhât' làm ta ấm áp nuôi sông' trái tim như dòng máu ....hơi thở luân lưu gìn giữ hanh phúc người ! thật khẽ , thật nhẹ vờn bay quấn lượn yêu thương người....vô cùng tận !

1 nhận xét:

  1. đôi khi là cơn giông trong ngày !chĩ câm nín không ra lời...nhưng cái đau buốt tâm cang...khí tiết con người yên lặng qua đi...theo thời gian....quên lãng !

    Trả lờiXóa