Một mai thức dậy !...Gội rửa tất cả phiền muộn . Tôn giáo trong lòng tôi ... Kim chỉ nam con đường chính tôi đi , dù là mong manh ..tựa như mất cảm giác !....Đứng một mình làm sao có cảm giác ...cảm giác chết tận cùng nó vươn lên . Bởi cơn gió thổi mạnh quét cả hồn khí , phiêu linh chao đão ...bay rơi như chiếc lá vô cõi không cùng ......
Có tiếng nói vọng .....tự thoát tâm cang ....Chính lúc đó cố sức vùng vẫy ...can đảm , kiên cường một cách tội nghiệp !....Mọi sự múa máy của loài quỷ sắp úp chụp lên thân người ....Nếu như ta thiếu ý chí lập trường , ta cũng bị hút vào làn sóng tàn bạo của xã hội .....
Mọi thứ trên cõi đời dữ dội , tàn ác ....nghèo đói , giàu sang ....Với sức tải chịu đựng của con người .....Tôi xin kính lạy bái phục sức chịu đựng tận cùng đau khổ triền miên của kiếp sống dân đen trong câm lặng !....Không ai nhìn ngó đến , mạnh ai nấy đi ....Mỗi người đều phải tự cứu chính mình .....của một ngày như mọi ngày !.....Điệp khúc giống nhau như dòng sông vẫn chảy thản nhiên ....chẳng bận tâm .....
Dòng xoáy mạnh những khi gặp cơn giông bão thay đổi sóng nước !...Và rồi cũng bình lặng tháng năm trôi đi .....Đời người phải qua từng chặng nẻo đường bôn ba đổi thay ....cũng đến lúc dừng lại tạm yên ....bằng lòng với đời sống !
Khá một chút trong cuộc đời !...thì tự mỗi người tạo nguồn thăng hoa cho chính mình ....Khi trở về tâm trí bản thân ....Tôi thường sạn lọc lại những việc làm trong ngày , và tự phán xét chính mình ...có phạm điều gì sai trái , những lúc như thế tâm tư tôi bức bách khó chịu ....tôi sẽ không ngủ được ! ....Bình thường giấc ngủ đến với tôi dễ dàng .....
Mỗi ngày là nụ cười như ánh ban mai ....tung tăng nhẹ bước ....Khi mặt trời lặng là những nụ hôn buông xuống cho giấc ngủ về đêm trong tôi ...và tự mình thắp sáng chính tâm hồn mình !....
.Đời người có những đoạn khúc và nhân duyên tạo lập có khác nhau.........
Người thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên trên sông ...hay người chán sống gieo mình rơi xuống dòng nước trong một lúc yếm thế !....Những cảnh đời đau khổ và hạnh phúc .....khúc quanh co ngấm tắt vô nghĩa .......
Dòng nước vẫn phẳng lặng chảy ...sẵn sàng đón nhận những nguy biến hay vui vẻ của thế gian .....những ý nghỉ luân lưu một chiều trên sông Hà ra.....
Trở về thực tại chính mình ....một gốc trời nhỏ bé riêng tâm ....vẫn đợi vẫn chờ .....người yêu dấu ! . Chào tạm biệt con sông quê hương ......
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét