Tôi đã nghe tiếng gọi của người nói là đi tìm một tâm hồn để hoà hợp cả hai mặt rất là khó ...tinh than va the xac . Bây giờ tôi thấy rồi và đang chết giấc chín người bởi cái ngây thơ non dạ không thể thấy được bộ mặt quá tham lam và yếu kém tinh thần đến độ tắp bất cứ bến bờ núp bóng giả tạo tự đánh lừa chính mình ...trong những bể khổ đời sống ! Tôi quá sợ tình yêu rồi đó hãy buông tha cho tôi... Vết đau này tôi rất căm hận chính tôi ...và không tin bất cứ cái gì trên đời ! Tôi cần yên lắng một thời gian ...
Tháng sáu tình yêu rất đẹp nhưng trong tôi đã chết hẳn...mọi dự tính tan theo mây khói ... Lại tiếp tục đi tìm lãng quên ... Lỡ bước thật lâu dài hạn nơi đây....tôi gục xuống thật sự , những ánh mắt chợt tới mà tôi bỏ quên đã hiện rỏ và chợt hiểu ngay nổi cô đơn vô tận .. Tôi từng hững hờ làm sao được khi trái tim tôi chẳng chút nào giữ tôi đứng lại nổi , lấy gì để giữ thăng bằng trong tâm thể ...
Tôi đã hiểu định luật không thể ràng buộc nữa ... Nổi ám ảnh không thương không yêu quá ghê rợn sẽ biến dạng hình hài luôn cả bản tính cũng méo lệch lúc nào không hay , tan xác cả tâm hồn cứng đờ vô vị giác địa ngục từ đây .. Tôi đã nghe thấy bao điệu rên rỉ vết tích đau chua xót .. Thất kinh .. Của kiếp người !
Không bị lệ thuộc một tôn chỉ hay tôn giáo nào cua ai?...Toi tu chon con duong chinh minh ... theo so thich cua minh ...Tinh yeu la mot tôn giáo chính trong tôi ...niem tin danh mat !... Tôi đang ngã quị... bò lết gượng chống đứng dậy chưa vững ...Qua con say song ra ruoi met nhoai toi chot hieu chỉ tại mình bị mê mờ không thông suốt làm té quỵ bao quay ý nghỉ u ám .. Chờ cho tôi lành lặn ... Ẩn nấp điều hiểu biết của người chỉ là mặt nạ đời.... Khi tỉnh táo mới thấy lòng mình thật đẹp ... Tha thứ và quên đi ..
Tằm nhìn trong tôi sẽ hướng tới tâm hồn ai đau khổ bất hạnh trong cuộc đời , với ước mong cưu mang một cuộc đời người.. San xẽ tình thương bình ổn tâm hồn ...
Tuổi thơ của tôi đã từng làm nhu the ! ... Chắc cả cuộc đời tôi phải làm như thế ! Chào những tâm hồn hoạn nạn thương yêu bất tận .. !
Tôi biết có một người vẫn theo dõi blog của tôi ... Rất cảm tạ lời chân tinh nhắc nhở như cô em gái , vẫn không quên ơn ấy ... Vì sự tăng trưởng ngoi lên như những giọt sương sớm mai lặng lẽ hay giọt lệ trong dòng nghỉ vẫn nhớ ! mong manh thật mong manh .... Hãy can đảm hơn lên .. Hãy chia sớt cho người khác thích hợp với tim anh .....!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét