Thứ Năm, 19 tháng 3, 2020
Tan hoang trong cảm nghỉ dịch Coronavirus.....
Những ngọn lửa cháy ngầm vô hình xâm nhập con người nhân loại , mắt thường không nhìn thấy được và không hay biết để mà né tránh , hay chạy thoát khỏi hiểm hoạ, âm thầm xuất hiện trong những dịp lễ hội tết quê nhà sum hợp gia đình hàng năm có dịp về thăm cố hương , làm sao mà biết tai hoạ sẽ ập đến tan thương lây lan trên toàn thế giói ... đã qua hơn hai tháng rưỡi mỗi ngày tôi nghe tin tức vẫn còn bàng hoàng lơ lững cho cuộc sống , phập phòng chưa biết con virus này không chừa một ai , rủi xui sẽ xâm nhập bất cứ lúc naò , nếu chúng ta sơ ý trong tiếp xúc ,và vệ sinh chưa an toàn .
Không gì tù túng khó chịu , khi tự giam mình trong phòng không đi đâu được , những khoanh vùng bị cấm đi lại , những shopping , hàng quán không còn tụ họp đông người , mọi nơi vắng tênh như thế giới chết... tuần tự khắp nơi từ từ con ngừơi đi vào cõi chết vô tư , như mơ không còn đau đớn nữa ...
Thật là kinh khủng , một nữa bóng thần chết chực chờ nuốt xác con người , nuốt càng nhiều nó biến chứng đổi virus mạnh hơn giết người càng nhanh , Ai mang máu A là nhiễm nhanh nhất , máu o cầm cự đề kháng mạnh hơn các loại máu khác , theo lời bác sĩ nói ,loại dich virrus đang là khẩn trương trên toàn thế giới , làm đau đầu và lo lắng cho mọi quốc gia ,ngưng trệ nhiều mặt xã hội trường học các em hoc sinh , đóng cửa sinh hoạt công việc nhiều nơi tự cách ly chống lại nguồn coronavirrus lây lan tai hại , một thời gian dưỡng sức đi khám sức khoẻ xem có bị dính mắc dịch coronavirus không , cùng góp sức bảo vệ tình hình chung của đất nước và cộng đồng xung quanh chúng ta .
Một cụm mây trời biến sắc...một luồng gió lạ chợt băng ngang... khiến không còn hình hài nguyên vẹn , tan hoang nhạt nhoà lơ lững ...một điểm chấm tít mù xoáy tròn bỗng chốc hôn mê chênh vênh ý nghỉ xiêu quẹo mất vị giác ...
Trong vô hình tiếng gọi thinh không là lúc con người yếu đuối mất điểm tựa ...rơi rơi tận cùng cảm nghỉ...cái dễ sợ nhất vẫn là cái chán xuất hiện tàn phá con người . Trời có lúc muốn tìm hiểu cái thế giới bi thảm khi rơi vào vòng tự sát ... Có phải là tinh thần yếu đuối chăng ... không sao hiểu nổi ...vẫn trôi đi bình lặng tháng ngày ...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét